Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam
Thứ tư, 26/07/2006 23:55 (GMT+7)

Đặng Thùy Trâm - Người thắp lên ngọn lửa

Giữa nước mắt và đau thương, con người vẫn đứng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. N.A Ostrotsky đã nói rằng: “Cái quý giá nhất của con người là cuộc sống, đời người ta chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí, để khi nhắm mắt xuôi tay ta có thể nói rằng: Cả đời ta, cả sức ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao cả nhất trên đời: sự nghiệp giải phóng loài người”. Đặng Thùy Trâm đã sống và chiến đấu đúng với ý nghĩa cao cả ấy. Chị đã không sống hoài, sống phí tuổi xuân mình. Chị đã gạt bỏ tình cảm riêng tư của mình, dành trọn con tim mình cho những người đang đau đớn dưới làn tên mũi đạn của lũ giặc khát máu. Có lẽ vì thế, đối với những bệnh nhân ấy, chị như một nàng tiên áo trắng dịu dàng, ân cần. Tình cảm mà San, Kỳ và biết bao nhiêu người khác dành cho chị là tình cảm chân thành, hay nói đúng hơn là một sự tôn thờ. Qua cái nhìn của họ, Đặng Thùy Trâm hiện lên thật đẹp. Phải chăng chị là hiện thân của vầng trăng dịu mát giữa đêm đen giá lạnh của cuộc chiến tranh. Chị đã yêu con người bằng một trái tim đôn hậu, một bàn tay ân cần.

Đặng Thùy Trâm dường như đã ôm lấy tất cả nỗi đau trong vòng tay nhỏ bé của mình. Có ai hiểu được nỗi đau mất cha, mất em của Thuận như Thùy (tên thân mật của Trâm). Những chiến sĩ như Đường, Khiêm có hiểu rằng sự hy sinh của họ với Trâm là một điều đau đớn nhưng cũng cao cả và thiêng liêng vô cùng. Những mất mát tưởng chừng như không gì có thể bù đắp nổi ấy đã nuôi cho lòng căm thù của Thùy càng thêm sâu sắc, làm cho Thùy hiểu rằng cuộc chiến mà chị và các bạn đang ngày đêm xả thân là hoàn toàn chính nghĩa. Chỉ có kẻ thù kia thật man rợ và vô lý khi đã cướp đi của những người mẹ những đứa con thân yêu như mẹ của Khiêm, cướp đi của Phượng người mà cô yêu quý, cướp đi của Trâm những người bạn mà trái tim cô như đập cùng nhịp với họ. Người con gái ấy đã chiến đấu, hy sinh âm thầm mà không đòi hỏi gì cho mình. Cái gì đã tạo cho người con gái trí thức Hà Thành ấy nhận ra đâu là lý tưởng của đời mình? Phải chăng đó là tình yêu gia đình, yêu tha thiết phố Lò Đúc nhỏ bé, có thể lắm chứ! Nhưng cao hơn những tình cảm ấy là tình yêu nồng nàn với Đảng, với Tổ quốc. Chính tình yêu ấy đã là nguồn sống, nguồn động viên an ủi vô bờ bến với Thùy trong những ngày đau thương nhất. Nó cũng giúp chị lạc quan hơn giữa những đau thương mất mát: “Thùy ơi! Cô gái giàu yêu thương kia ơi! Đôi mắt cô đang long lanh nước mắt, dù chỉ là nước mắt tập trung của rất nhiều nỗi buồn đọng về trong đó. Cô hãy cười như nụ cười luôn nở trên môi, đừng để ai đó tìm được sau nụ cười ấy một tiếng thở dài. Hai lăm tuổi rồi, hãy vững vàng chín chắn với tuổi ấy”. Đó là nguồn sức mạnh giúp chị gạt đi những mong muốn tầm thường, những vị kỷ nhỏ nhen: “Ơi cô gái với bao suy nghĩ kia ơi, nghĩ làm gì cho nhiều để rồi phải nặng những đau buồn. Hãy cứ tìm lấy niềm vui đi, hãy cứ sống giàu lòng tha thứ, giàu sự hy sinh một cách tự giác đi. Đừng đòi hỏi ở cuộc đời quá nhiều nữa”. Nào chị có đòi hỏi gì đâu, chị chỉ: “Ước gì có cánh bay về căn nhà xinh đẹp ở phố Lò Đúc để cùng ba má và các em ăn một bữa cơm rau muống và nằm trong tấm chăn bông ấm áp ngủ một giấc ngon lành”.

Tác giả của cuốn nhật ký quý giá đã cho ta thấy một con người rất thật bên cạnh một con người phi thường. Con người ấy cũng biết xót xa khi niềm khao khát cháy bỏng của mình là được đứng vào hàng ngũ của Đảng gặp nhiều khó khăn. Cô gái mạnh mẽ tưởng chừng như không gì có thể khuất phục nổi cũng không ít lần đau đớn khóc than cho số phận mình và bao người thân yêu khác. Cuộc chiến ấy không chỉ cướp đi của Trâm những người bạn khiến chị đau đớn mà chị còn buồn đau khi phải chia ly với mối tình đẹp đẽ của tuổi hai mươi lăm tràn trề nhựa sống. Vẫn biết là giữa cuộc chiến ấy con người ta không được phép nghĩ quá nhiều cho mình, nhưng làm sao Thùy có thể tránh khỏi nỗi nhớ thương người yêu và nghe nỗi buồn gặm nhấm khi phải chia tay với mối tình ấy. Một khó khăn nữa đè nặng trên đôi vai nhỏ bé của chị: được sinh ra và lớn lên trong tầng lớp trí thức, hơn ai hết Đặng Thùy Trâm hiểu rằng để đi đúng con đường mình đã chọn, cô phải vượt qua bao chông gai thử thách. Có một nhà hiền triết đã nói rằng: “Điều khó khăn nhất là con người ta phải vượt qua chính bản thân mình”. Vâng, Đặng Thùy Trâm đã vượt qua chính mình, vượt lên cái tôi của bản thân để hòa làm một với cái ta chung của cả một dân tộc đang cháy rực ngọn lửa đấu tranh. Điều đó làm ta khâm phục, tự hào.

Ai đã từng đi qua cuộc chiến, và những ai chưa từng một lần nếm trải khi đọc quyển nhật ký cũng không khỏi bồi hồi xúc động. Với tôi, quyển nhật ký được người đọc đón nhận một cách chân thành tựa như một nén hương thơm thành kính dâng lên những con người đã nằm xuống cho quê hương xứ sở hồi sinh từ bùn lầy của đêm đen nô lệ.

Nguồn: baokhanhhoa.com.vn12/9/2005

Xem Thêm

Tin mới

Khơi dậy khát vọng trí thức trong kỷ nguyên mới
Trải qua 43 năm xây dựng và trưởng thành (1983-2026), Liên hiệp Hội Việt Nam đã khẳng định vững chắc vị thế là tổ chức đại diện cho đội ngũ trí thức khoa học và công nghệ cả nước. Trong bối cảnh đất nước đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên phát triển mới, kỷ nguyên vươn mình của dân tộc, vai trò "ngôi nhà chung" của đội ngũ trí thức càng trở nên quan trọng và mang tính then chốt.
Bí thư Đảng ủy VUSTA Châu Văn Minh tiếp xúc cử tri tại tỉnh Phú Thọ
Trong hai ngày 4-5/3, GS.VS. Châu Văn Minh - Bí thư Đảng ủy VUSTA và các ứng cử viên đại biểu Quốc hội, đơn vị bầu cử số 1 tỉnh Phú Thọ đã tiếp xúc cử tri của 20 xã trên địa bàn. Trình bày chương trình hành động trước cử tri, GS.VS. Châu Văn Minh đã đưa ra những cam kết mạnh mẽ, thể hiện tư duy của một nhà khoa học đầu ngành và tầm nhìn của ứng cử viên đại biểu Quốc hội đại diện cho giới trí thức.
Chủ tịch Phan Xuân Dũng chúc mừng đội ngũ thầy thuốc nhân kỷ niệm 71 năm Ngày Thầy thuốc Việt Nam
Nhân dịp kỷ niệm 71 năm Ngày Thầy thuốc Việt Nam (27/2/1955 - 27/2/2026), ngày 26/2, Đoàn công tác Liên hiệp Hội Việt Nam do TSKH Phan Xuân Dũng, Chủ tịch Liên hiệp Hội Việt Nam làm Trưởng đoàn, cùng đại diện lãnh đạo Văn phòng và các Ban chuyên môn đã đến thăm và chúc mừng lãnh đạo, cán bộ, hội viên Tổng hội Y học Việt Nam, Hội Đông y Việt Nam và Hội Dược học Việt Nam.
Phát triển Khoa học công nghệ để biển đảo trở thành cực tăng trưởng xanh
Trong kỷ nguyên số, việc ứng dụng KHCN để phát triển bền vững biển, đảo không chỉ là một chiến lược kinh tế, mà còn là hành động thiết thực bảo vệ chủ quyền, nâng cao đời sống nhân dân. Trong không khí những ngày đầu Xuân, khi đất trời giao hòa, lòng người hướng về nguồn cội, chúng ta càng thêm trân quý vùng biển thiêng liêng của Tổ quốc. Mùa Xuân là mùa của khởi sắc, của những kế hoạch dài hơi.
Nghệ An: Thường trực Tỉnh ủy gặp mặt đại biểu trí thức, văn nghệ sĩ tiêu biểu đầu Xuân Bính Ngọ 2026
Chiều ngày 25/02, tại Nhà khách Nghệ An đã diễn ra buổi gặp mặt đại biểu trí thức, văn nghệ sĩ tiêu biểu nhân dịp đầu Xuân Bính Ngọ 2026. Tham dự hội nghị có đồng chí Võ Thị Minh Sinh - Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam tỉnh, Trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội chủ trì hội nghị cùng lãnh đạo đại diện UBND tỉnh, sở, ban, ngành cùng 66 đại biểu trí thức, văn nghệ sĩ tiêu biểu.
Đoàn công tác Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam thăm và làm việc với Viện Nghiên cứu Văn hóa và Phát triển, Tạp chí điện tử Văn hóa và Phát triển
Chiều 25/2 (tức ngày 9 tháng Giêng năm 2026), Đoàn công tác của Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam do Phó Giáo sư, Tiến sĩ Phạm Ngọc Linh - Phó Bí thư Thường trực Đảng ủy, Phó Chủ tịch Liên hiệp Hội – làm Trưởng đoàn đã đến thăm và làm việc với Viện Nghiên cứu Văn hóa và Phát triển, Tạp chí điện tử Văn hóa và Phát triển.
An Giang: Ra mắt Hội đồng quản lý Quỹ Tiếp sức tài năng nhiệm kỳ 2025 - 2030 và trao hỗ trợ tiếp sức cho sinh viên
Sáng 21/02 (Mùng 5 Tết), tại Khách sạn Đông Xuyên, phường Long Xuyên, Quỹ Tiếp sức tài năng An Giang tổ chức Họp mặt biểu dương cá nhân tiêu biểu xuất sắc, trao hỗ trợ - tiếp sức cho sinh viên năm học 2025-2026 và ra mắt Hội đồng quản lý nhiệm kỳ 2025 - 2030.