Trường Sa - hôm qua - hôm nay và ngày mai
Tháng 5 rợp trời hoa phượng đỏ… giữa khoảng trời mênh mang rực nắng, gió, nơi vùng cực Đông của Tổ quốc lòng cháu con lại bồi hồi nhớ Bác, 19 – 5 một dấu mốc ngàn đời và chắc hẳn những người lính Hải quân thế hệ cha anh sẽ không bao giờ quên buổi chiều ngày 31 – 3 – 1959 Bác Hồ, vị cha già kính yêu đã về thăm Trường huấn luyện Hải quân, nay là Học viện Hải quân Nha Trang.
Nơi ấy, phía bình minh đến sớm “Trường Sa ơi! Hoàng Sa ơi!” biển đảo yêu thương… nơi cận kề vùng biên cương của Tổ quốc, nơi huyền thoại mẹ Âu Cơ với năm mươi người con xuôi về Xứ biển, rẽ sóng đi tìm khát vọng ngàn năm, nơi miền cát hoang đảo. Các anh - người lính biển, những người canh giữ biển đảo quê hương. Cuốn sách “Lịch sử Hải quân nhân dân Việt Nam” đã ghi nhận, trang sách đỏ như một lập trình đa chiều, như những thước phim quay chậm minh chứng rõ nét về con người, chân dung của những người lính Hải quân Nhân dân Việt Nam.
Cuốn sách tôi và biết bao những người lính đã được đọc. Gập lại vẫn và luôn hiện hữu những ký ức, những vị ngọt, vị chát, vị mặn mòi của biển như những dòng nhật ký sáng trong vô giá. Những sự mất mát đánh đổi đáng kiêu hãnh của những người lính biển, họ bám biển, họ yêu quý biển đảo quê hương đến tận cùng. Trên những trận đại như Lạch Trường, Đầm Dơi, Cái Nước, Hiệp Hoà… những Hải đội đã lập nhiều chiến công lớn vào những năm 1963. Rồi chúng ta không thể nào quên hình ảnh và cuộc chiến đấu vô cùng oanh liệt, quả cảm của những chàng lính Hải quân khi phát hiện và bám sát tàu Ma - đốc của Mỹ xâm phạm hải phận của ta. Với các anh “nhằm thẳng quân thù – phóng”. Phân đội tàu 339 đã công kích dũng mãnh và kẻ gieo gió phải gặp bão, chiếc tàu Ma - đốc đã phải cụp đuôi bỏ chạy. Dẫu phút ấy anh phải hy sinh, người thuyền trưởng Nguyễn Văn Tự đã neo vào lòng mỗi chúng ta như những “bông hoa biển” biếc xanh, rực đỏ nơi biển trời Tổ quốc thân yêu.
![]() |
Với mùa xuân – người lính thường có cách nhìn cách nghĩ riêng rất trẻ. Ngày xưa tôi cũng từng là một người lính nơi biên giới phía Bắc. Nơi có mùa măng vầu nẻ đất. Nét hồn nhiên dung dị trong “Cảm nhận mùa xuân” tôi đã viết “người lính đón Xuân trên đường hành quân – có phải hương Xuân vương đầy áo lính – mà để lòng tôi cứ bồi hồi thương mến – hái bông hoa rừng muốn gửi tặng ai…”. Để bây giờ khi viết, khi nghĩ về các anh – những người lính biển tôi lại liên tưởng màu “Hoa Sim biên giới, cây phong ba và hoa muống biển” đều là những bông hoa khiêm nhường sinh ra, trải mình trên núi và cát là những màu sắc thủy chung đợi chờ. Hai màu xanh ấy cứ đan vào nhau sao mà dung dị và thấm đẫm đến vậy. Hình ảnh, không gian nơi cầu tàu một cuộc chia tay của những người lính một sáng giêng hai lần đầu ra với đảo, cứ trỗi dậy, cái bịn rịn, luyến lưu, cái bổi hổi bồi hồi…. khi người lính trẻ giã biệt đất liền thân yêu, sau những náo nức, hồ hởi của nhịp đập tuổi 20 tươi tắn chào mùa Xuân ra trận. là những phút bối rối, xao lòng trước một người con gái. Là một người trong cuộc – một cán bộ của Học viện Hải quân tác giả Xuân Tình đã tinh tế, dồn nén cảm xúc sẻ chia, bộc bạch lòng mình nói hộ những người lính trẻ trong bài thơ “Bán đảo mùa Xuân” anh viết tặng Đoàn M46 Hải quân vào dịp tết năm Canh Dần như những câu thơ anh viết “ Lính trẻ bồi hồi, thèm bàn tay con gái – Mai xa rồi còn chi mà ái ngại – Dặt dìu… người ở… người ơi”.
“ Không xa đâu Trường Sa ơi! Vẫn gần bên em vì Trường Sa luôn bên anh”. Điệp khúc ấy cứ vọng về nơi hai đầu nỗi nhớ! Tôi ngoái lại nhìn về phía Đảo thân yêu – Trường Sa hôm qua và hôm nay đã chuyển mình nhiều lắm. Từ những hoang đảo khô cằn mà bây giờ đã có màu xanh đã có những con đường rượp mát bóng cây, những lộc chồi đang bật dậy vời vợi giữa phong ba. Từ những bãi cạn xưa ấy bây giờ đã dập dìu thành bến cảng – Trường Sa ơi- Nơi trùng khơi tít tắp ấy ngày mỗi ngày đã và đang gần lắm với chúng ta. Mạch nguồn thông tin đã không còn ngoài vùng phủ sóng như xưa, dong điện sáng đã về với người lính Đảo và những ngư dân trên đảo. Điện năng lượng gió từ mặt trời nhen lên sự sống hiện hữu, một cuộc sống đời thường từ những nắm đất thiêng liêng nơi đất liền gửi ra với Đảo ngày nào giờ đây đã thành hàng, thành luống. Nhà giàn và các đảo đã có rau xanh. Nơi Trường Sa lớn đã có lớp có trường sớm chiều ríu ran tiếng cười con trẻ, hơi thở, nhịp đập của biển – đảo nơi đất liền như đang quện vào nhau bắt nhịp sinh sôi.
Chia tay Trường Sa, tạm xa các anh, những đợt sóng cứ dào lên căng cuộn như lồng ngực lính trẻ đôi mươi, như ốm níu mạn tàu và nôn nao thổn thức muốn nói lời giã bạn. Để giờ đây anh có nghe không “lời người từ phố biển” Trường Sa ơi! Hình hài đất mẹ thân yêu! Lòng tôi thầm gọi, thầm mong đợi và mãi luôn dõi về nơi ấy. Phải chăng, một mai nơi địa đầu tít tắp ấy là những đầu cầu đón những chuyến tàu du lịch với bầu bạn gần xa thăm đảo và được chứng kiến biết bao điều kỳ thú nơi các đảo. Nói lại khoảng cách gần hơn để Trường Sa một mai sẽ có thêm nhiều huyện đảo, thêm ríu ran bầy chim sẻ, lớp lớp cháu con được thỏa thuê “cấy cày” trên biển. Bao nhiêu tiềm năng, trữ lượng từ trong lòng biển đang chờ đón chúng ta… như công bố quy hoạch của Đảng và Nhà nước “Trường Sa sẽ xây dựng một khu vực dịch vụ hậu cần nghề cá” cung ứng khá đủ đầy hơn cho bộ dội và ngư dân. Nhớ lại câu nói của Bác Hồ qua một lần về thăm biển đảo: “Ngày trước ta chỉ có đêm và rừng, ngày nay ta có ngày, có trời, có biển, bờ biển ta dài, tươi đẹp, ta phải biết giữ gìn lấy nó”.
Bất chợt lòng tôi lại rưng rưng…









