Phòng bệnh tai xanh cho heo
Đường truyền lây:Vi-rút có trong dịch mũi, nước bọt, tinh dịch (trong giai đoạn nhiễm trùng máu), phân, nước tiểu và phát tán ra môi trường. Ở lợn mẹ mang trùng, vi-rút có thể lây nhiễm cho bào thai từ giai đoạn giữa thai kỳ trở đi và vi-rút cũng được bài thải qua nước bọt và sữa. Lợn trưởng thành có thể bài thải vi -rút trong vòng 14 ngày trong khi đó lợn con và lợn choai bài thải vi-rút tới 1-2 tháng.
Vi-rút có thể phát tán thông qua các hình thức: vận chuyển lợn mang trùng, theo gió (có thể đi xa tới 3 km), bụi, bọt nước, dụng cụ chăn nuôi và dụng cụ bảo hộ lao động nhiễm trùng, thụ tinh nhân tạo và có thể do một số loài chim hoang.
Triệu chứng: Heo biếng ăn, lười uống nước, sốt đờ đẫn, thể trạng yếu, ho nhẹ, lông xơ xác. Heo nái có thể bị mất sữa, heo đực giảm hưng phấn hoặc mất tính dục.
Bệnh tích:Heo mắc bệnh sẽ bị viêm phổi đặc trưng trên các thùy phổi. Thùy phổi bị bệnh có màu xám đỏ, có mủ, trên mặt cắt ngang của thùy lồi ra. Nhiều trường hợp viêm phế quản phổi hóa mủ ở mặt dưới thùy đỉnh.
Điều trị:Hiện chưa có thuốc đặc trị. Có thể sử dụng một số thuốc tăng cường đề kháng, điều trị triệu chứng và chủ yếu là ngăn ngừa nhiễm các bệnh khác.
Phòng bệnh:Chủ động phòng bệnh bằng các biện pháp an toàn sinh học như: chuồng trại phải thoáng mát vào mùa hè, ấm áp vào mùa đông; tăng cường chế độ dinh dưỡng; mua heo giống từ những cơ sở bảo đảm; thiết lập hệ thống chuồng trại nuôi cách ly ít nhất 8 tuần, hạn chế khách tham quan; thường xuyên tiêu độc, khử trùng chuồng nuôi, thực hiện cùng nhập, cùng xuất heo để trống chuồng, sát trùng kỹ trước khi nuôi mới.
Hiện nay, biện pháp hiệu quả nhất để phòng bệnh tai xanh là tiêm phòng vắc-xin. Đối với heo cai sữa, heo nái không mang thai, heo hậu bị tiêm vắc-xin nhược độc. Nếu đàn heo có con bị bệnh thì phải tiêu huỷ toàn bộ để tiêu diệt mầm bệnh, hạn chế sự kéo dài và lan rộng của dịch bệnh.








