Quy trình khử crôm trong nước thải
Dạng crôm được biết đến là crôm (IV) mà Cơ quan Bảo vệ Môi trường Hoa Kỳ đã xác định là chất gây ung thư ở người. Trong môi trường, các dạng khác của kim loại này như crôm (III) có thể được chuyển hoá thành crôm (VI) còn nguy hiểm hơn. Liên quan tới việc sử dụng crôm trong ngành công nghiệp thường là các nhà máy sản xuất da giầy, thuốc nhuộm tóc, phẩm màu và các ngành công nghiệp mạ kim loại. Ô nhiễm nghiêm trọng tại một số địa điểm sản xuất này đã được thông báo trên toàn thế giới.
Anhuai Lu, tác giả của báo cáo, giáo sư về khoáng vật học thuộc Khoa Địa chất, Đại học Bắc Kinh, đưa ra ý tưởng sử dụng pyrrhotite (FeS 2) để khử crôm trong quá trình khoáng hoá vàng. Ông nhận ra rằng, vàng tự nhiên thường xuất hiện trên bề mặt hoặc trong các vết nứt của khoáng vật FeS 2. Khoáng vật FeS 2hấp thụ và khử các ion vàng thành vàng rắn. Ông cho rằng quy trình xử lý này đã sử dụng FeS 2để xử lý crôm trong nước thải. Bởi vì crôm hoạt động tương tự như vàng khi tiếp xúc với FeS 2.
Lu và các cộng sự của ông đã thử nghiệm phương pháp này bằng cách bổ sung trực tiếp các hạt clino-pyrrhotite dạng mịn vào nước thải có chứa crôm thu được từ các nhà máy mạ kim loại. Trong vòng 1 giờ, khoáng chất này làm giảm hơn 98% hàm lượng crôm (VI) thấp hơn mức tối đa cho phép. Các tiêu chuẩn xả thải của Cơ quan Bảo vệ Môi trường Trung Quốc đối với crôm (VI) và tổng lượng crôm trong nước thải của Trung Quốc tương ứng là 0,5 mmg/lít và 1,5 mmg/lít. Quá trình xử lý tạo ra 2 pha lỏng rõ rệt có chứa toàn bộ crôm ở tầng màu vàng nhạt bên dưới. Sau đó, nó được loại bỏ và xử lý, các chất clino-pyrrhotite còn thừa không xảy ra phản ứng có thể được tái sinh và tái sử dụng. Hơn nữa, theo Lu, các kim loại khác như các kim loại có hoá trị II như đồng, chì, kẽm, cadmi và thuỷ ngân cũng có thể được xử lý bằng phương pháp này.
Huanzhen Zhang thuộc Đại học Khoa học Địa lý ở Bắc Kinh cho biết: Ở Trung Quốc, nhiều thiết bị nhỏ mạ kim loại và làm giầy da được phân bố rộng rãi trên toàn quốc. Tuy nhiên, trên thực tế, xả thải nhiều crôm nhất là từ các nhà sản xuất muối crôm, sinh ra các chất cặn dạng rắn chứa khoảng 0,5-1% crôm (VI). Các nhà máy này là nguồn ô nhiễm chủ yếu, cho dù hiện chỉ có khoảng 20 nhà máy kiểu này ở Trung Quốc. Zhang nhấn mạnh: “Những nhà máy này có thể tạo ra 0,5 triệu tấn chất thải crôm mỗi năm và khoảng 4 triệu tấn đã được chất đống đang chờ xử lý”.
Junwen Lu, kỹ sư trưởng Hiệp hội mạ điện Bắc Kinh cho biết: Trước đây, nước thải có chứa crôm được xử lý bằng phương pháp gồm 2 bước. Chất khử hoá chất được thêm vào để chuyển crôm (VI) thành crôm (III), sau đó, xút ăn da hoặc vôi được đưa vào để cô lập crôm. Bản thân crôm trong nước thải không khó xử lý, song khối lượng crôm là rất lớn. Do vậy việc tìm ra công nghệ hiệu quả, tiết kiệm được nhiều tiền và thời gian hơn là rất quan trọng. Việc xử lý và tái chế nước cống lắng cặn một cách hợp lý là công việc rất khó khăn.
Michael Hochella, giáo sư về khoáng sản học và địa hoá học thuộc Viện nghiên cứu Bách khoa và Đại học bang Virginia, nhấn mạnh cần phải nghiên cứu sâu hơn nữa để đảm bảo rằng kỹ thuật này sẽ được áp dụng trên quy mô công nghiệp. Tuy nhiên, đây là phương pháp mới rất được quan tâm, nên cần được áp dụng.”
Nguồn: Technology News; vista 12/9/2006








