“Đừng từ bỏ các vùng đất khô cằn”
Thoái hoá đất và hoang mạc hoá là những vấn đề bức xúc mà nhiều quốc gia đang phải đối mặt. Trên thế giới hiện có khoảng 30% diện tích là hoang mạc hoặc đang bị hoang mạc hoá. Hoang mạc hóa tạo nên những hậu quả tác động về sinh thái và môi trường ngày càng nghiêm trọng, khiến cho việc sản xuất nông nghiệp, an ninh lương thực bị đe doạ. Chính vì vậy, năm 1996 Liên Hợp Quốc đã đưa ra Công ước chống sa mạc hoá và Việt Nam đã ký Công ước này vào năm 1998.
Theo thống kế của Bộ Tài nguyên và Môi trường, cả nước hiện có khoảng 7,85 triệu ha đất trống bị thoái hoá mạnh, chiếm trên 30% tổng diện tích đất canh tác nông lâm nghiệp cả nước, bao gồm các loại đất cát bay, khô hạn, xói mòn, nhiễm mặn, phèn... tập trung tại các tỉnh ven biển miền Trung, Nam Trung Bộ, Tây Nguyên, tứ giác Long Xuyên.
Các biện pháp chống sa mạc hoá ở Việt Nam
1. Tăng độ che phủ rừng để bảo vệ đất (chỉ tiêu đến năm 2010 sẽ nâng độ che phủ rừng toàn quốc lên 43%). Tiếp tục thực hiện chương trình trồng mới 5 triệu ha rừng và hệ thống cây trồng phân tán ở nông thôn.
2. Quy hoạch và sử dụng hợp lý tài nguyên thiên nhiên (đất, rừng và nước) theo luật định.
3. Tăng cường các biện pháp giảm nhẹ thiên tai, đặc biệt là vấn đề cung cấp nước trong các vùng bị hạn hán nghiêm trọng.
4. Phát triển nông thôn, đặc biệt là tiếp tục thực hiện chương trình xoá đói giảm nghèo và xây dựng cơ sở hạ tầng nông thôn (chương trình 135 và các chương trình khác tương tự).
5. Đẩy mạnh hợp tác quốc tế, tăng cường sự phối hợp và tranh thủ sự hỗ trợ của quốc tế đối với công tác chống sa mạc hoá ở Việt Nam.(Nguồn: Cục Bảo vệ Môi trường)








