Con đỉa trong y học
Tác dụng kháng đông
Bình thường, đỉa bám vào da người hay con vật nhờ một giác hút. Răng đỉa rạch một đường nhỏ trên da và đỉa hút máu. Nước bọt của đỉa còn chứa hirudin một chất chống đông mạnh ức chế sự đông máu.
Nhiều bệnh viện ở Pháp, Ukraina sử dụng đỉa sau các ca ghép ngón tay, ngón chân, ghép da trong trường hợp phỏng nặng, diện tích rộng.
Trong các trường hợp ghép này, nguy cơ bộ phận ghép bị đào thải rất cao, do máu tích tụ tại chỗ làm bong bộ phận ghép.
Đỉa được sử dụng cần khử khuẩn và bỏ đói ít nhất 100 ngày. Đặt vào nơi mới ghép bộ phận, đỉa có khả năng hút một lượng lớn máu tụ (8 lần trọng lượng của đỉa). Sau 1 giờ, đỉa hút được 10 – 15ml máu. Đỉa góp phần làm tan sung huyết và giúp cho sự hình thành mao mạch mới: mô ghép được tưới máu thuận lợi hơn và nguy cơ đào thải giảm.
Khi hút máu no nê, đỉa tự động rơi ra và một con đỉa khác sẽ được thay thế, tiếp tục làm nhiệm vụ hút máu.
Tuy việc dùng đỉa có sự khử khuẩn nghiêm ngặt, nhưng cũng có nguy cơ gây nhiễm khuẩn. Vì vậy, các nhà nghiên cứu Viện Đại học Wisconsin (Mỹ) đã chế tạo ra một thiết bị có khả năng “nhái” được tác động của đỉa, đó là một dụng cụ hình chuông có mang hai ống, một ống tạo chân hút máu tụ và một ống cung cấp chất chống đông, giúp máu được hút ra dễ dàng.
Từ nước bọt của đỉa, các bác sĩ Ukraina đã điều chế một enzym hữu hiệu “destabilase” có khả năng phá vỡ các huyết khối trong trường hợp tai biến mạch máu não.








