Chính sách mới về công nghệ nano Ấn Độ
Chương trình Xúc tiến Chỉ đạo Công nghệ Ấn Độ Thiên niên kỷ mới trực thuộc Hội đồng Nghiên cứu Khoa học và Công nghiệp cũng đang xúc tiến 2 dự án mạo hiểm hợp tác giữa nhà nước và tư nhân để triển khai các công nghệ nano trong lĩnh vực y học, cụ thể là để đưa thuốc vào đúng mục tiêu trong cơ thể con người. Bên cạnh đó cũng có sự gia tăng đáng kể về số các xuất bản phẩm liên quan đến khoa học nano, mặc dù vẫn còn nhỏ hơn so với của Trung Quốc. Theo số liệu thống kê, cho đến nay các nhà khoa học Ấn Độ mới chỉ công bố khoảng 100 bài báo về khoa học nano trên các tạp chí lớn, trong khi các nhà nghiên cứu Trung Quốc công bố nhiều hơn gấp đôi con số này mỗi năm.
Mặc dù nghiên cứu công nghệ nano của Ấn Độ vẫn còn chưa trưởng thành để có thể cạnh tranh trên vũ đài quốc tế, nhưng một số phòng thí nghiệm của Ấn Độ đã tiến bộ rất nhanh, đặc biệt là tại các trung tâm nghiên cứu ở Bangalore trong việc tổng hợp và mô tả đặc điểm của một số lượng lớn các vật liệu mới và còn khám phá ra hai hoặc ba hiện tượng quan trọng mới.
Ngoài việc khởi xướng xúc tiến KH&CN Nano, Ấn Độ còn tham gia các chương trình hợp tác song phương về công nghệ nano với EU, Đức, Italy, Đài Loan và Mỹ. Hai năm trước, một trung tâm quốc gia về vật liệu nano đã được thành lập tại Trung tâm Nghiên cứu Tiên tiến Quốc tế về Luyện kim bột và Vật liệu mới (ARCI) tại Hyderabad, với sự hợp tác của Đức, Nhật Bản, Nga, Ukraine và Mỹ.
Chuẩn bị để cất cánh
Brij Mohan Arora, một nhà khoa học vật liệu tại Viện Nghiên cứu Cơ bản Tata tại Mumbai đã chỉ ra rằng, về tổng thể Ấn Độ còn chưa đạt được nhiều thành tích, phần lớn vẫn chỉ là những công tình nghiên cứu trong phòng thí nghiệm, tuy nhiên họ đã tạo nên được sự nhận thức về các kỹ thuật trong lĩnh vực này. Nếu Ấn Độ muốn đuổi kịp trình độ của các nhà nghiên cứu khoa học nano thế giới và áp dụng công nghệ này cho các vấn đề của các nước đang phát triển, như năng lượng, nước và y tế, thì họ cần phải đầu tư lớn hơn nhiều.
Rất may cho Ấn Độ vì họ là một trong rất ít nước được người đứng đầu quốc gia ủng hộ việc tăng cường đầu tư cho ngành này. Tổng thống A. P. J. Abdul Kalam, nguyên là một nhà khoa học trong ngành vũ trụ và quốc phòng, là một trong những người đầu tiên chỉ ra rằng nghiên cứu về công nghệ nano của đất nước vẫn chưa đạt đến mức độ tối ưu.
Tháng tư năm 2004, Tổng thống Kalam đã tổ chức một hội nghị gồm các nhà chuyên gia về khoa học nano để vạch ra một kế hoạch nhiệm vụ quốc gia. Các kiến nghị từ hội nghị bao gồm tăng chi tiêu lên 22 triệu USD mỗi năm trong vòng 5 năm tới để thành lập 5 cơ sở nghiên cứu quốc gia mới chuyên môn hoá trong các lĩnh vực hỗ trợ cho công nghệ nano và 10 trung tâm mini trên phạm vi cả nước. Mỗi một trung tâm này sẽ được nhận 5 triệu USD và sẽ chú trọng vào một hoặc hai lĩnh vực thuộc khoa học và công nghệ nano.
Về tổng thể, các chuyên gia kiến nghị nên sử dụng nguồn kinh phí 200 triệu USD cho công nghệ nano trong một giai đoạn 5 năm. Bộ Tài chính Ấn Độ hiện nay đã thông qua nguồn đầu tư này để sử dụng trong giai đoạn 2006-2011. Từ cuối năm nay, một cơ quan quốc gia mới sẽ giám sát các hoạt động xúc tiến KH&CN. Ông Kalam còn kêu gọi nên thành lập một lực lượng đặc nhiệm nhằm xác định các dự án quốc gia quan trọng và đặt ra thời hạn cho các kết quả nghiên cứu trong các lĩnh vực như tế bào năng lượng mặt trời dựa trên cơ sở ống nano, các dụng cụ kit chẩn đoán, các hệ thống cung cấp thuốc trong điều trị bệnh ung thư và HIV/AIDS, và bột nano phát sáng để dùng cho các công nghệ màn hình.
Mục tiêu đặt ra là đến khi kết thúc giai đoạn 5 năm phải cho ra đời một số sản phẩm thương mại hóa, đây sẽ là thách thức lớn đối với các nhóm nghiên cứu, chính vì vậy mà theo Tổng thống Kalam, họ nên làm việc theo cách thức phối hợp và tập trung. Ông nói: “KH&CN nano có tính chất đa ngành, vì vậy các nhóm nghiên cứu cần làm việc theo cách tích hợp. Một cách tư duy mới là điều cần thiết trong xã hội của chúng ta.”
Nguồn: The Ethics and Politics of Nanotechnology; vista 5/9/2006








