Các phương pháp sử dụng thuốc thú y thủy sản
Xin giới thiệu một số phương pháp trị bệnh cho thủy sản nuôi bằng thuốc và hoá chất.
Cho thuốc trực tiếp xuống ao:
Là phương pháp ngâm thủy sản nuôi trong dung dịch thuốc với nồng độ thấp trong thời gian dài. Sau khi hoà tan thuốc, hoá chất, với nồng độ thích hợp mới tạt đều vào toàn bộ diện tích nuôi. Phương pháp này có hiệu quả để trị các bệnh bên ngoài cơ thể thủy sản nuôi, song khi sử dụng phải tính chính xác khối lượng nước trong ao, bể mới có tác dụng. Để giảm lượng hóa chất, cần hạ thấp mực nước trong ao đầm nuôi, đồng thời chuẩn bị một lượng nước sạch để chủ động cấp vào ao nuôi phòng khi có sự cố xảy ra.
Ưu điểm:Đạt kết quả cao, tỉ lệ sống cao hơn phương pháp tắm, không đòi hỏi nhiều nhân công.
Nhược điểm:Tốn kém do lượng thuốc sử dụng nhiều và cần lưu ý liều lượng sử dụng vì có một số thuốc sẽ gây ảnh hưởng đến sự sinh trưởng và phát triển của tảo trong hệ thống nuôi dẫn đến việc gây biến động các yếu tố môi trường nước dễ gây sốc cho cá, tôm.
Tắm:
Là phương pháp ngâm thuốc trong thời gian ngắn, phương pháp này thường áp dụng trong trại giống hoặc môi trường nuôi có diện tích nhỏ, hay có thể đem thủy sản vào dụng cụ chứa có thể tích nhỏ, tiến hành ngâm thuốc trong thời gian ngắn để sát khuẩn, tiêu diệt mầm bệnh bên ngoài cơ thể.
Phương pháp này có ưu điểm lớn nhất là lượng thuốc dùng ít do làm trong thể tích nhỏ, nên pha được nồng độ thuốc chính xác, không ảnh hưởng lớn đến các yếu tố môi trường nước trong ao bể nuôi.
Nhưng khi sử dụng phải chú ý nồng độ thuốc, thời gian, nhiệt độ nước. Trong quá trình tắm nên theo dõi hoạt động của thủy sản để có hướng xử lý kịp thời.
Cho ăn:
Là phương pháp đem thuốc trộn vào trong thức ăn cho thủy sản ăn để trị các bệnh do vi khuẩn, kí sinh trùng hoặc khi trộn Vitamin C, khoáng chất vào thức ăn cho ăn để bổ sung dinh dưỡng cho thủy sản.
Ưu điểm:Lượng thuốc sử dụng ít, ít nhiễm bẩn ao.
Nhược điểm:Phương pháp này thường kém hiệu quả đối với một số bệnh vì khi đối tượng nuôi bị bệnh khả năng hoạt động bắt mồi thường kém, đôi khi bỏ ăn nên kết quả điều trị không cao.
Khi sử dụng phương pháp này cần bổ sung thêm dầu gan mực, dầu thực vật bao bên ngoài viên thức ăn để hạn chế thuốc hóa chất bị mất đi do hòa tan trong môi trường nước, đồng thời tạo mùi kích thích cá bắt mồi. Nếu sử dụng thức ăn nấu thì phải để thức ăn nguội mới trộn thuốc, vitamin vào.
Treo thuốc:
Là phương pháp cục bộ, đem thuốc bỏ trong bao vải tự chế hoặc bao lọc trà, treo ở nơi cho ăn, hình thành khu vực dung dịch thuốc, khi thủy sản nuôi tiến vào khu vực đó thì thân thể chúng sẽ có cơ hội được khử trùng, cách làm này có hiệu quả phòng bệnh nhất định. Nồng độ thuốc của phương pháp này không quá lớn, nên không ảnh hưởng nhiều đến sự phát triển của tảo và tôm,cá.
Tiêm:
Áp dụng đối với các loại thủy sản có kích thước lớn, có giá trị cao, quý hiếm, có thể tiêm thuốc trực tiếp vào cơ thịt để tiến hành trị liệu, cách làm này có hiệu quả khá tốt đối với các bệnh bên trong cơ thể thủy sản nuôi.
Bôi:
Sử dụng một số thuốc sẵn có, bôi trực tiếp vào bộ phận bị bệnh trên cơ thể thủy sản.
Lưu ý: Khi sử dụng thuốc, hóa chất, cần tuân thủ theo nguyên tắc 4 đúng: đúng thuốc, đúng liều, đúng thời gian và đúng cách nhằm đạt được kết quả tốt nhất.








