Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam
Thứ hai, 21/01/2008 14:41 (GMT+7)

Nhận thức về mình - Tiền đề để phát triển

1. Ngày nay, với sự phát triển vũ bão của khoa học công nghệ, những mối quan hệ và tác động qua lại lẫn nhau giữa các thực thể có địa chỉ xa nhau nhất trên phạm vi toàn cầu cũng có thể trở nên “gang tấc”. Người ta cảm nhận và xướng lên sự cảm nhận về một “thế giới phẳng”. Người ta từng và đang nói về một cách thức tồn tại của những cá nhân nào đó không còn chỉ là thành viên của một cộng đồng “bé mọn” - gia đình, giòng họ hay bộ lạc, liên minh bộ lạc, bộ tộc - thậm chí không còn chỉ là thành viên của một xứ sở. một vùng lãnh thổ hay công dân của một quốc gia, mà là “công dân thế giới” (cosmopolis). Đó không phải là những ảo giác, nhưng đó cũng quyết không phải là trạng thái tồn tại của tuyệt đại đa số cư dân đang sống trên mặt đất này. Thế giới còn lâu, rất lâu nữa mới là “thế giới phẳng”. Các cấp độ cộng đồng (lớn, bé) còn lâu mới, thậm chí có thể là không bao giờ, trở nên “bình đẳng” và có được những điều kiện tồn tại ngang nhau, có được cảm nhận về hạnh phúc đời sống tương đương nhau.

Bao giờ cũng vậy, mọi thời đều vậy, những kẻ hội được những điều kiện tồn tại ưu đẳng không hề muốn những người khác, nhất là những “kẻ dưới”, ý thức được sâu sắc về thực trạng của họ và của các “đối tác” của họ.

Đối với một bộ phận - hiện hãy còn là nhỏ bé - của nhân loại, hội được những điều kiện tồn tại ưu đẳng hơn tuyệt đại đa số còn lại, thì việc xác định cái gọi là “bản sắc” “căn cước”, “căn tính” (identity) của dân tộc dường như là điều vô bổ, hoặc nữa, vô nghĩa lý. Đã từng và sẽ còn nhiều kẻ khuyến cáo như thế. Bao giờ cũng vậy, mọi thời đều vậy, những kẻ hội được những điều kiện tồn tại ưu đẳng không hề muốn những người khác, nhất là những “kẻ dưới”, ý thức được sâu sắc về thực trạng của họ và của các “đối tác” của họ. Dẫu là từ xa xưa, các bậc minh triết đã không mỏi mệt nhắc đi nhắc lại cho con ngưởi rằng hãy tự biết thật rõ mình là ai, và tha nhân là ai. “Tri nhân giả trí. tự tri giả minh”- biết người gọi là trí, biết mình gọi là minh, vậy cần cả minh lẫn trí, cần biết cả người lẫn mình.

Ngoài việc phải nhận ra rằng xã hội loài người hiện vẫn tồn tại nhiều cấp độ cộng đồng khác nhau, với mức độ bền vững và tác động chi phối đến cá nhân không như nhau, cũng cần ý thức rằng các cộng đồng đó tự thân mang sẵn những đặc điểm sai biệt to lớn giữa chúng với nhau. Là sản phẩm của các quá trình lịch sử đa dạng và dị biệt, trên thế giới ngày nay, chỉ xét riêng loại hình cộng đồng quốc gia - dân tộc, có thể nói đến những cộng đồng mở, cộng đồng nửa mở và cả những cộng đồng khép kín. Dĩ nhiên, độ mở của một cộng đồng, chừng nào còn được hình dung là một cộng đồng thực thụ, không thể là mở đến vô hạn, còn những cộng đồng được gọi là khép kín cũng không hoàn toàn loại bỏ những mối liên hệ với bên ngoài, mà chỉ có nghĩa là cộng đồng đó tồn tại chủ yếu bằng năng lượng nội sinh, nội tại.

Trong lịch sử Việt Nam, không một nhà cải cách nào, không một nhà cách mạng nào để lại tên tuổi của mình chỉ bằng cách vuốt ve nhân dân, mị cộng đồng, chưa ai từng là một nhà dân tuý có hiệu quả.

Chắc chắn rằng nhận thức cho được những đặc điểm, “cá tính” của cộng đồng là một nhu cầu mang tính tiên quyết để định hướng cho sự tồn tại và phát triển của cộng đồng đó một cách hữu hiệu.

2. Vào giai đoạn hình thành và phát triển của chủ nghĩa tư bản phương Tây, người ta chưa nói nhiều, bàn nhiều những gì liên quan tới điều mà về sau gọi là “đặc sắc dân tộc”, chưa nói nhiều đến “dân tộc tính”. Đến thời kỳ xuất hiện chủ nghĩa thực dân trên quy mô thế giới, bộ máy tuyên truyền thực dân mới ra sức tuyên truyền về “tính ưu đẳng của một bộ phận thế giới đối với những phần còn lại”. Đó là thời kỳ “dĩ Âu vi trung” (eurocentrisme). Sự diệt vong trên quy mô thế giới của chủ nghĩa thực dân “kiểu cũ” kéo theo chiến lược tuyên truyền tinh vi hơn của các đế quốc, người ta bèn vận dụng đến ngón nghề “lập lờ đánh lận con đen”, làm hình thành nên một thứ “chủ nghĩa tương đối văn hóa” (relativisme culturel), thứ lý thuyết mang tinh thần “hòa cả làng”, “anh tốt, tôi hay, chúng ta cùng đều có giá”.

Phải nói rằng tác động ru ngủ của thứ lý thuyết này quả đã đạt tới mức tinh vi, khiến cho rất nhiều thành phần “chiếu dưới” được vuốt ve và cảm thấy yên ổn, bởi “dù sao, dưới mặt trời, mình vẫn còn có chỗ”. Chỉ những cộng đồng tự ý thức một cách quyết liệt mới tìm được cho cộng đồng mình một (những) giải pháp tồn tại và phát triển có hiệu quả cao nhất. Từ bài học lịch sử của các quốc gia – dân tộc đã chuyển đổi và chuyển đổi được thân phận, cả từ những bài học lịch sử của những cộng đồng quốc gia – dân tộc đã nỗ lực bất thành, có thể rút ra một kết luận dứt khoát: “mọi sự cách tân, đổi mới, cả các cuộc cách mạng nữa, chỉ có thể thành công và bảo vệ vững chắc được thành quả, khi giới lãnh đạo của các quốc gia – dân tộc nhận thức được và tìm ra cách thức để vượt qua được những hạn chế từ chính lịch sử của quốc gia – dân tộc mình, song song với việc nhận thức và phát huy được những truyền thống, những kết tinh quý báu cũng của quá trình lịch sử đó”.

Trong lịch sử Việt Nam, không một nhà cải cách nào, không một nhà cách mạng nào để lại tên tuổi của mình chỉ bằng cách vuốt ve nhân dân, mị cộng đồng, chưa ai từng là một nhà dân tuý có hiệu quả.

Dù có những thời điểm, dường như ta “quá quen” với chiến tranh, với bom đạn và cái chết, đến mức cảm thấy “tất cả như là trong báo yên” (Thơ Cảnh Trà), thì cũng không thể duy trì thường trực cái thói quen tai hại ấy! Một người đã không nên, không thể, mà một xã hội lại càng không nên, không thể.

3. Như mọi người Việt Nam khác, tôi cũng mang trong mình một niềm tự hào rằng quốc gia – dân tộc này, nền văn hóa này thực sự đã đạt tới trạng thái “sâu gốc bền rễ”.Cứ nhìn vào danh mục hơn hai trăm quốc gia và vùng lãnh thổ hiện hữu trên thế giới ngày nay, “điểm danh” theo cách “cá kể đầu, rau kể mớ” thôi thì cũng dễ nhận ra rằng những quốc gia - dân tộc có “quốc tuế” lên đến 4 con số chỉ là một thiểu số. Tôi cũng từng say mê những dòng tuỳ bút cảm khái, xúc động mà anh Nguyên Ngọc viết ra trong “Đường chúng ta đi”. Thế hệ chúng tôi, thế hệ làm nên đội quân chủ lực thời chỗng Mỹ, chẳng mấy người học qua cấp hai mà không thuộc nằm lòng ít nhất là những dòng tâm huyết nhất: “Nếu có thể vẽ nên, thì lịch sử dân tộc có thể được tượng trưng bằng một thanh gươm tô đậm một màu máu”. Dĩ nhiên là anh Nguyên Ngọc không sai, bởi điều anh nói đó là sự thật, sự thật trăm phần trăm. Hơn nửa thế kỷ, truyền thống anh hùng chống ngoại xâm luôn luôn là hạt nhân của mọi truyền thống dân tộc. Nhưng chợt đến một ngày, khi nhận ra rằng võ công hào hùng của những ngày chưa xa không thể được “báo đáp” bằng tình trạng đất nước mãi vẫn chưa ra thoát vị trí của một quốc gia nghèo, khi có được một quãng thời gian đủ lâu không bị một kẻ ngoại xâm đe dọa xâm lăng trực tiếp nữa, khi đối diện với sự phát triển vũ bão của nhiều quốc gia - dân tộc khác còn mình đang có nguy cơ trở thành “bãi thải” của thế giới phát triển, thì ở chính anh Nguyên Ngọc, cũng như ở tôi, cùng nhiều người có tâm huyết với đất nước, xuất hiện một nhu cầu mãnh liệt muốn “bổ sung và kiến tạo” những truyền thống mới, những truyền thống khác nữa.

4. Mà ngẫm cho kỹ, không phải việc chống ngoại xâm (đáp ứng nhu cầu “tồn tại đã”) thời điểm nào cũng thành công. Lại ngẫm thêm nữa, mới thức ngộ ra rằng, liên tục phải chống ngoại xâm nghĩa là thể trạng quốc gia đã liên tục rơi vào trạng thái “yếu mãn tính”. F. Engels có lần đã phát biểu, rằng một “tất yếu nghiệt ngã” trong các thời đại và các xã hội có giai cấp, thì một quốc gia nào đó, khi nó yếu, nó bị xâm lược, khi nó mạnh, nó đi xâm lược. Không khác được. Đương nhiên, để không bị xâm lược, quốc gia phải mạnh, không chỉ “đủ mạnh”, mà “càng mạnh càng tốt”. Chiến tranh, ngoại xâm là trạng thái bất bình thường, ở bất kỳ một xã hội nào. Dù có những thời điểm, dường như ta “quá quen” với chiến tranh, với bom đạn và cái chết, đến mức cảm thấy “tất cả như là trong báo yên” (Thơ Cảnh Trà), thì cũng không thể duy trì thường trực cái thói quen tai hại ấy! Một người đã không nên, không thể, mà một xã hội lại càng không nên, không thể.

Do hàng mấy nghìn năm cứ mãi rơi vào trạng thái chiến tranh (thực sự hay tiềm tàng), ở mỗi người hay ở cả cộng đồng, những “giác quan và thói quen thời chiến” cơ hồ đã trở thành tập tính, thành “di truyền xã hội, di truyền văn hóa”. Nhanh nhạy, gọn nhẹ, trực giác định hướng tốt, nhiều sáng kiến nhỏ và tức khắc... đó là những phẩm chất của “chiến binh”. Nhưng tính hệ thống, thành tựu quy mô, tầm khái quát của tư duy, di sản đồ sộ cả về vật thể và phi vật thể... lại là những thứ xa lạ với “con người chiến binh” như vậy. Nhìn trên tổng thể, lịch sử không để lại cho chúng ta ngày nay quá nhiều vốn liếng khi bắt tay vào xây dựng một xã hội phát triển.

Không phải là trong toàn bộ chiều dài của lịch sử Việt Nam chỉ có chiến tranh nối tiếp chiến tranh, xâm lược liền kề với chống xâm lược. Cũng có những thời kỳ lịch sử xã hội vận động trong hòa bình. Và ở những thời kỳ như vậy, các triều đại lớn cũng đã kịp để lại những di sản và thành tựu, kịp chuyển hoá thành một số những đặc điểm lịch sử, bản sắc dân tộc. Nhưng, như có lần tôi đã đề cập, giới sử học ở ta chỉ mới kịp viết chủ yếu là lịch sử dân tộc Việt Nam chứ chưa phải đã là lịch sử xã hội Việt Nam, nên nêu lên những đặc điểm ở tầm “tổng kết” nào đó ở đây có lẽ là chưa phải lúc.

5. Nhưng đã là muộn, việc nêu lên một yêu cầu tự nhận thức lại về quốc gia - dân tộc, nhất là nhận thức lại để tìm ra cho bằng được cái “con người thật”, nói theo ngôn ngữ Phật giáo, cái “bản lai diện mục” mà bằng cả di truyền sinh học và di truyền xã hội - văn hóa, tổ tiên chúng ta đã để lại cho chúng ta ngày hôm nay. Đã hẳn rằng, không thể cứ ngây thơ để hồn nhiên cho rằng mọi thứ được truyền thừa lại đều tốt đẹp hay đều hữu ích, nhất là để phục vụ cho một mục tiêu mà cha ông chưa từng hiện thực hóa được trong lịch sử: Xây dựng bằng được một xã hội sao cho không kẻ nào còn có thể ăn hiếp được mình.

Nguồn: Tia sáng, 5/1/2008

Xem Thêm

Tạo thuận lợi hơn cho công tác tổ chức hội nghị, hội thảo quốc tế
Dự thảo Quyết định điều chỉnh, sửa đổi Quyết định 06/2020/QĐ-TTg ngày 21/02/2020 của Thủ tướng Chính phủ về tổ chức, quản lý hội nghị, hội thảo quốc tế tại Việt Nam nhằm giải quyết những vướng mắc trong quy định hiện hành, tăng cường phân cấp và đơn giản hóa thủ tục hành chính.
Để trí thức khoa học tham gia sâu hơn vào công tác Mặt trận
Hội thảo khoa học tại Hà Nội ngày 6/11/2025 đánh giá thực trạng sự tham gia, phối hợp của Liên hiệp Hội Việt Nam trong các hoạt động chung của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam giai đoạn 2015-2025. Các chuyên gia thẳng thắn chỉ ra những thành tựu, hạn chế và đề xuất giải pháp cho giai đoạn tới.
Còn nhiều rào cản trong thực thi bộ tiêu chuẩn ESG
Hầu hết các doanh nghiệp vừa và nhỏ (DNVVN) nói chung và DNVVN nói riêng trên địa bàn Thành phố Hà Nội gặp nhiều rào cản và thách thức trong thực thi tiêu chuẩn môi trường, xã hội và quản trị (ESG).
Đắk Lắk: Góp ý kiến văn kiện Đại hội lần thứ XIII của Đảng
Ngày 13/6, Liên hiệp hội tỉnh đã tổ chức góp ý kiến đối với dự thảo kế hoạch tổ chức hội nghị lấy ý kiến văn kiện Đại hội lần thứ XIII của Đảng và dự thảo Báo cáo chính trị trình Đại hội đại biểu Đảng bộ tỉnh lần thứ XVII, nhiệm kỳ 2025 – 2030.
Hà Giang: Góp ý dự thảo sửa đổi Luật Chất lượng sản phẩm
Ngày 13/6, Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật (Liên hiệp hội) tỉnh đã tổ chức hội thảo góp ý dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Chất lượng sản phẩm, hàng hoá (CLSPHH). Tham dự hội thảo có lãnh đạo đại diện các Sở, ban ngành của tỉnh, các hội thành viên Liên hiệp hộivà các chuyên gia TVPB.
Đắk Lắk: Hội nghị phản biện Dự thảo Nghị quyết về bảo đảm thực hiện dân chủ cơ sở
Sáng ngày 27/5/2025, tại trụ sở Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật tỉnh Đắk Lắk (Liên hiệp hội) đã diễn ra Hội nghị phản biện và góp ý đối với Dự thảo Nghị quyết của Hội đồng nhân dân (HĐND) tỉnh Đắk Lắk về việc quyết định các biện pháp bảo đảm thực hiện dân chủ ở cơ sở trên địa bàn tỉnh.
Phú Thọ: Lấy ý kiến về Dự thảo Nghị quyết sửa đổi, bổ sung một số điều của Hiến pháp năm 2013
Sáng ngày 20/5/2025, Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật tỉnh Phú Thọ (Liên hiệp hội) tổ chức hội thảo lấy ý kiến của đội ngũ trí thức, chuyên gia, nhà khoa học về dự thảo Nghị quyết sửa đổi, bổ sung một số điều của Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 2013.

Tin mới

Đắk Lắk: Góp ý Đề án điều chỉnh quy hoạch tỉnh Đắk Lắk thời kỳ 2021-2030, tầm nhìn đến năm 2050
Ngày 21/5/2026, Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật tỉnh Đắk Lắk đã tổ chức họp Hội đồng tư vấn, phản biện và góp ý đối với Đề án điều chỉnh quy hoạch tỉnh Đắk Lắk thời kỳ 2021-2030, tầm nhìn đến năm 2050. TS. Phan Xuân Lĩnh, Chủ tịch Liên hiệp hội, chủ trì cuộc họp.
Lào Cai: Khởi động dự án Bảo vệ quyền Trẻ em và Phụ nữ, xây dựng cộng đồng bền vững
Ngày 25/5, tại xã Đông Cuông, Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật tỉnh Lào Cai phối hợp với Trung tâm Phát triển Khoa học công nghệ và Chăm sóc sức khỏe cộng đồng Yên Bái (YENBAI CDSH) tổ chức hội thảo khởi động dự án “Bảo vệ quyền Trẻ em và Phụ nữ, xây dựng cộng đồng bền vững” để giới thiệu các nội dung của Dự án và kế hoạch triển khai năm thứ nhất.
Thanh Hóa: Phản biện đề án phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao của Viện Nông nghiệp Thanh Hóa
Sáng ngày 22/5/2026, Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Thanh Hóa (Liên hiệp hội) tổ chức Hội thảo khoa học phản biện “Đề án phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao đáp ứng yêu cầu đổi mới và tự chủ của Viện Nông nghiệp Thanh Hóa giai đoạn 2026 - 2030”.
Hải Phòng: Phát huy vai trò của đội ngũ trí thức trong thực hiện các đột phá về khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo
Sáng 21/5, Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật (Liên hiệp hội) thành phố Hải Phòng phối hợp với Hội Nữ trí thức thành phố tổ chức Hội thảo khoa học với chủ đề: “Phát huy vai trò của đội ngũ trí thức thành phố Hải Phòng trong thực hiện các đột phá về khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và nguồn nhân lực theo tinh thần Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng”.
GS.TSKH Phan Xuân Dũng: "Hãy trao dũng khí để trí thức dám nghĩ, dám làm và đưa đất nước vươn mình"
Kỷ niệm Ngày Khoa học và Công nghệ Việt Nam (18/5) năm nay mang ý nghĩa đặc biệt khi đất nước đang bước vào giai đoạn tăng tốc phát triển, hướng tới khát vọng vươn mình trong kỷ nguyên số. Trong dòng chảy ấy, vai trò của đội ngũ trí thức khoa học – công nghệ càng được đặt ở vị trí trung tâm, không chỉ với sứ mệnh nghiên cứu mà còn là lực lượng kiến tạo động lực phát triển mới cho quốc gia.