Chỉ nghe tiếng hát mà đem lòng yêu thương
Tiếng nói của một người cũng thay đổi theo từng giai đoạn của cuộc đời từ lúc bé thơ, khi trưởng thành và về già.
Tiếng nói được tạo nên bởi nhiều yếu tố: khả năng phát âm, khả năng nghe và nhớ, trí thông minh và cả sức khỏe nữa.
Để phát ra tiếng nói, hệ thần kinh trung ương phải chi phối nhịp nhàng một lúc nhiều bộ phận như:
- Phổi và cơ hoành để đẩy hơi lên thanh quản.
- Thanh quản gồm nhiều bộ phận nhỏ mà quan trọng nhất là hai dây thanh âm, khi chúng ta nói là lúc dây thanh âm rung động. Cấu trúc của dây thanh là một cơ vân, ở nam giới dây thanh dài 21-23cm, rộng 3-5mm, ở nữ dây thanh dài 15-17cm, rộng 2-4mm, ở trẻ em dây thanh nhỏ và ngắn hơn. Khi thở hai dây thanh giãn ra, khi nói cười, hát, nuốt thức ăn thì hai dây thanh khép lại.
Thanh quản ở ngã tư đường ăn và đường thở, giữ ba chức năng là dẫn không khí, bảo vệ đường hô hấp và phát âm . Chức năng hô hấp gồm có dẫn không khí từ họng vào khí quản khi hít vào hoặc từ khí quản lên họng khi thở ra. Chức năng bảo vệ đường hô hấp được thực hiện bởi phản xạ đóng thanh môn và ho tống ra dị vật hay hơi cay nóng vào đến thanh quản; phản xạ này rất nhạy: hơi cay nóng chỉ cần chạm vào niêm mạc của đường hô hấp trên cũng gây ra nghẹt thở và ho sặc sụa. Thanh quản còn bảo vệ không cho thức ăn rơi vào đường hô hấp khi chúng ta ăn uống. Chức năng phát âm được thực hiện nhờ những rung động của hai dây thanh: luồng không khí đi qua khe thanh môn tạo ra sự rung động, áp lực không khí dưới thanh môn tạo ra cường độ tiếng nói, dây thần kinh hồi quy chỉ huy các cơ làm thay đổi tần số, âm sắc tiếng nói nên tiếng nói biểu lộ được tình cảm.
- Tiếng nói do thanh quản phát ra chưa được hoành chỉnh, khi đi qua các bộ phận cộng hưởng và phân tiết ở phía trên thanh quản bao gồm: họng, mũi, các xoang, vòm miệng, miệng, môi... thì tiếng nói mới có những âm sắc đặc hiệu của từng người.
Vì thế, những trẻ dị tật sứt môi hở hàm ếch có giọng nói khó nghe, hay khi nghẹt mũi, sổ mũi thì có “giọng nghẹt mũi”.
- Ngoài ra, tiếng nói còn có sự phụ trợ của các bắp thịt vùng đầu , mặt, ngực, bụng. Do đó, có những người bị ung thư thanh quản, đã cắt thanh quản vẫn có thể tập nói giọng bụng.
- Tiếng nói còn phụ thuộc vào giới tính: phái nữ có giọng cao hơn phái nam, ở nam giới bị mất hai tinh hoàn, (thí dụ các hoạn quan trong thời phong kiến) không còn nội tiết tố nam thì giọng nói eo éo như trẻ gái dù đã lớn tuổi.
Ở các em trai vào tuổi dậy thì, nội tiết tố testosterone làm cho hai dây thanh to và dày lên nên tiếng nói thay đổi, trở nên ồ ồ, gọi là vỡ tiếng.
Khi viêm thanh quản phù nềthì giọng nói bị khàn, những người làm công việc phải sử dụng tiếng nói thường xuyên, dây thanh phải rung động thường xuyên nên dễ bị thương tổn, phù nề.
Trường hợp thanh quản đang bị viêm mà vẫn tiếp tục nói to và nói nhiều, có thể gây đứt cơ thanh quản và chảy máu dưới niêm mạc, diễn tiến bệnh đột ngột: khi đang nói, bệnh nhân cảm thấy đau nhói ở thanh quản và mất tiếng, sau vài ba hôm thì nói lại được nhưng tiếng nói trở nên rè rè.








