“Xanh hoá” ngành công nghiệp sơn
Các nhà cung cấp nguyên liệu đã đưa ra những loại hợp chất hữu cơ chậm bay hơi và nhiều hợp chất mới thay thế cho những chất gây ô nhiễm không khí và một số sản phẩm chứa rất ít hoặc không chứa các hợp chất hữu cơ dễ bay hơi (VOC).
Hiện nay, tại một số nước có một số cơ quan độc lập chịu trách nhiệm cấp giấy chứng nhận cho sơn đạt tiêu chuẩn thân thiện với môi trường . Ở Mỹ, tổ chức phi chính phủ Green Seal vừa xây dựng các tiêu chuẩn, vừa cấp giấy chứng nhận cho các sản phẩm đạt được các tiêu chuẩn đó. Các tiêu chuẩn bao gồm giới hạn cho các chất VOC, các hợp chất thơm và các hoá chất khác như phtalat este, metylen clorua và 1,1,1-trichloroetan. Mùa hè vừa qua, Green Seal và một tổ chức phi chính phủ khác, đó là Học viện quản lý sản phẩm, đã giúp tổ chức việc thương lượng giữa các nhà sản xuất sơn, các nhà tái chế, các nhà thầu và chính quyền về một tiêu chuẩn cho sơn tái chế.
Cho đến nay, vẫn chưa có loại sơn tái chế nào được cấp giấy chứng nhận, vì nếu được công nhận, sơn tái chế sẽ phải đạt được những tiêu chuẩn về tính năng như của sơn mới sản xuất và các tiêu chuẩn về môi trường. Khi đó, chúng ta sẽ không cần sử dụng các nguyên liệu có nguồn gốc hoá dầu và các phụ gia khoáng chất mới như titan đioxit hoặc cao lanh. Dùng sơn tái chế cũng tiết kiệm năng lượng và giảm lượng chất thải.
Robert Wendoll-Giám đốc của Công ty Dunn Edward (Califocnia) cho biết, mọi người thường coi sơn tái chế như rác thải nên không ai muốn quét rác đó lên tường nhà mình cả. Vì vậy, các tiêu chuẩn mới sẽ đảm bảo với người tiêu dùng, kiến trúc sư và chuyên gia rằng sơn tái chế là loại vật liệu có thể dùng được.
Hiện đã có một số hãng tham gia vào hoạt động này, ví dụ như: Công ty Dunn Edward Corp đã tài trợ tiền cho dự án cấp giấy chứng nhận cho sơn tái chế. Holz Environmental Services, một hãng thu gom và xử lý rác thải công nghiệp và rác thải sinh hoạt, cũng tái chế sơn ở quy mô nhỏ. Hãng này đã tham gia đối thoại để xây dựng các tiêu chuẩn cấp giấy chứng nhận của Green Seal. Hãng Rohm and Haas đưa ra một dây chuyền sản xuất nhựa acrylic mới, nghiên cứu cải thiện mối liên kết của các hạt chất màu trong nhựa để chúng gắn với nhau chặt chẽ hơn, nhờ đó sử dụng tài nguyên ở mức thấp nhất. Hãng này đang hợp tác với Archer Daniels Midland để triển khai một công nghệ polyme làm giảm 30% lượng nguyên liệu hoá dầu cần dùng để sản xuất sơn phủ.
DuPont cũng có những kế hoạch đưa những nguyên liệu mớí có nguồn gốc sinh học vào sản xuất sơn ở quy mô lớn. Cùng với Tate & Lyle, DuPont đang xây dựng một nhà máy sản xuất 1,3-propanediol, nguyên liệu cho các loại polyme từ đường ngô, 1,3-propanediol từ dự án này có thể được dùng để phát triển một thế hệ sơn lót và sơn phủ mới. Sản phẩm này được tạo ra từ nguồn tài nguyên tái sinh và thải ra ít VOC.
Cũng như ngành sơn nước, ngành sơn dung môi cũng có những nỗ lực lớn trong công cuộc “xanh hoá”. 17 năm trước, C&EN công bố chiết xuất được dầu từ hạt cây Vernonia, một loại cây có nguồn gốc châu Phi. Về mặt hoá học, loại dầu này tương tự dầu hạt lanh và đậu tương epoxit hoá-được dùng rộng rãi trong công nghiệp sơn phủ-nhưng có ưu điểm hơn là độ nhớt thấp hơn và lỏng ở nhiệt độ dưới 32 0F. Trong tháng 8/2006 vừa qua, Vernique Bio Tech công bố cho biết họ đã ký hợp đồng bán dầu vernonia cho Ethiopia .
Những nỗ lực đưa dầu vernonia vào thị trường có lẽ là ví dụ điển hình nhất cho thấy việc đưa một sản phẩm mới ra thị trường cần bao nhiêu thời gian. Ngày nay, với ý thức tìm kiếm những nguyên liệu thân thiện với môi trường và tái sinh được, đã tin rằng dầu vernonia và các loại nguyên liệu “xanh” khác sẽ được thị trường chấp nhận rộng rãi.








