Săn lùng đá cảnh
Những người “mê” đá
Thời gian gần đây ở Bình Định đang rộ lên phong trào săn tìm đá cảnh. Anh Nguyễn Công Thành (nhà số 105 Bùi Thị Xuân, thị trấn Phú Phong) được xem là một trong những người chơi đá cảnh đầu tiên. Chẳng là một lần đi Đà Nẵng, tình cờ thấy người ta trưng bày đá cảnh Trà Kiệu, anh Thành như bi mê hoặc bởi vẻ đẹp hoang dã và triết lý thâm trầm của đá. Về quê, anh bắt đầu mày mò tìm hiểu và vào “nghề” chơi đá cảnh từ năm 2002. Ban đầu anh Thành còn phải giấu vợ, sáng sáng chờ bà xã ra chợ buôn bán mới lên đường tầm đá. Suốt ngày lang thang trên các bãi đá nằm ven sông Vĩnh Thạnh, cách nhà chừng 50 cây số. Hết tìm trên bờ rồi lại lội xuống sông mò mẫm, cứ thế cho đến cuối chiều mới trở về. Biệt tăm biệt tích cả ngày, rồi về toàn đá là đá, anh Thành từng bị hàng xóm cho là “chạm mạch”.
Thôn Phú Thọ (xã Tây Phú) là nơi tập trung nhiều nhất những người chơi đá cảnh của huyện Tây Sơn. Tại đây, những người chơi qui tụ lại thành nhóm với 7 thành viên. Nổi tiếng nhất phải nói đến bộ sưu tập của ông Huỳnh Công Lạc. Dù đã được quảng cáo trước, nhưng khi bước chân vào nhà ông, tôi không khỏi choáng ngợp trước lượng đá cảnh trưng bàỳ. Đá đủ mọi kích cỡ, mọi hình thù khác nhau, mang vẻ đẹp rất đặc trưng của đá đen Tây Phú. Ông Lạc năm nay 58 tuổi, bắt đầu chơi đá cảnh vào năm 2000. Ngày nào ông cũng đạp xe khoảng 10 cây số vào các con suối Đồng Le, Đồng Hươu, và thượng nguồn sông Đá Hàng để tìm đá. Nói về thú chơi đá cảnh của chồng, vợ ông Lạc kể: “Ông là người mê đá số một. Ngày nào cũng lặn lội đi tìm đá từ sáng sớm đến tối mịt mới về, bất kể trời mưa hay nắng. Thấy ổng mê đến quên ăn quên ngủ vì đá, tui đâm lo. Tính ra từ lúc chơi đá đến giờ ổng đã sụt mất gần chục ký lô, hiện tại chỉ còn có 44 ký…”.
Nghề chơi cũng lắm công phu
![]() |
| Một góc bộ sưu tập đá của anh Thành. |
Anh Thành kể lại hành trình tìm được viên đá mà anh đặt tên là Trường Cửu: “Chuyến đi đó,tôi lặn lội lên tận vùng Vĩnh Sơn. Xe bị thủng lốp đến 3 lần, lại toàn giữa chốn rừng núi, nên tôi đành dắt bộ. Kiệt sức, đói đến lả cả người ra, phải bứt nắm lá giang rừng ăn để cầm hơi. Rồi tình cờ bên một bờ suối, tôi nhặt được viên Trường Cửu. Nhìn viên đá mà lòng tôi lâng lâng như ở trên mây. Dựng viên đá bên bờ suối, tôi vừa ngắm vừa hát nghêu ngao một mình cả mấy tiếng đồng hồ giữa trưa nắng. Nếu có người trông thấy tôi khi đó hẳn sẽ tưởng gã này chắc bị… thần kinh… (cười)”.
Và thú ngắm… đá
Tầm được viên đá rồi, người chơi có cái thú ngắm… đá. Nói về cái thú ngắm đá này, thì ông Thành cũng là số một. Ông Thành nói: “Thời điểm thích hợp để ngắm đá là lúc… nửa đêm. Bởi vậy cứ 12 giờ khuya là tôi thức dậy, bật đèn lên, chế một bình trà ngồi và lặng lẽ ngắm những viên đá. Đây chính là thời điểm giữa tôi và đá có mối giao cảm gần gũi nhất…”. Cũng bới cái thú “ngắm đá đêm khuya” này mà những bà vợ có chồng “mộ” đá ở Tây Phú cũng đến khổ. Chẳng là cứ đến nửa đêm là thấy mấy ông chồng mình… biến mất. Đến khi biết mình chỉ là “nạn nhân” của đá thì các bà chỉ còn biết… cười trừ.
Tiễn tôi ra cổng ông Lạc hăm hở nói về dự định sẽ bán hết vườn cây cảnh của mình để xây một nhà trưng bày đá đen Tây Phú. Đây sẽ vừa làm nơi sinh hoạt cho anh em trong nhóm, vừa là nơi giới thiệu những “kiệt tác thiên nhiên” của miền đất võ. Nghe ông Lạc nói, tôi cứ hình dung, chẳng bao lâu nữa du khách đến tham quan Hầm Hô sẽ có thêm một địa chỉ ven đường để ghé lại, tận mắt chiêm ngưỡng những viên đá mà chủ nhân của nó đã bỏ ra một đời để sưu tầm với không ít những đam mê. Hẳn du khách sẽ thấy hé lộ nhiều điều về tâm hồn người đất võ…
Nguồn: KH&ĐS Chuyên đề NTDTTS&MN Số 1 13/10/2006









