Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam
Thứ năm, 29/09/2011 18:31 (GMT+7)

Ông Dương Trung Quốc bàn chuyện quan chức khai man bằng cấp

Là một trong số ít những người chỉ lấy bằng cử nhân với công việc đang làm. Vậy tại sao ông không lấy bằng cấp cao hơn, mặc dù với trình độ và danh tiếng của ông thì hoàn toàn có thể làm được điều đó? Trả lời câu hỏi này, nhà sử học Dương Trung Quốc chia sẻ: “Đúng là tôi có hoàn cảnh riêng. Từ khi còn trẻ (và cho đến bây giờ nữa) tôi cứ bị ám ảnh rằng tôi không... thọ, “đi đến nơi rồi” nên cứ cảm thấy không đủ thời gian để làm cái gì thật bài bản, như ta hay nói là “có tầm”. Vì thế luôn có cảm giác tiếc và chạy đua với thời gian, chọn những cái gì có vẻ “ngắn hạn” làm cho bằng được. 

Vì thế tôi ngại học lấy bằng lắm và bạn cũng thấy trong nghề nghiệp tôi ít có những công trình, tác phẩm như nhiều đồng nghiệp cùng lứa với tôi.  Cũng vì thế mà có lẽ tôi làm báo, làm “sự kiện” nhiều hơn là làm người viết những bộ sử lớn hay viết những tác phẩm để đời. 

Tôi hay có những sáng kiến nho nhỏ cũng vì thế, tôi làm công tác Hội cũng vì thế. Trên mạng, tôi thấy cũng có người chê tôi là như thế. Họ chê đúng đấy. Cho nên tôi rất ngại khi có người cứ hay “gán” cho tôi những học hàm, học vị mà tôi không có. Tôi hoàn toàn không nghĩ như bạn rằng “với trình độ và danh tiếng” tôi hoàn toàn có thể làm được việc... có bằng như mọi người; vì  bảo vệ  được  một  tấm bằng nghiêm chỉnh tốn  thời gian lắm, nói  cách  khác là “chạy” thì được, làm thì không được, đương nhiên đó là bằng thật!”.

Việc không lấy bằng cấp cao hơn có gây ra khó khăn gì cho ông trong quá trình công tác, nhất là trong lĩnh vực nghiên cứu lịch sử? Về điều này, ông Quốc cho biết: “Đọc bài báo, bài nghiên cứu có ai đọc cái chức danh hay học hàm trước? Nếu ai làm như thế thì chắc người ấy cũng dễ mắc cái bệnh “vị học vị”.  Tôi thì có thói quen đọc bài rồi mới xem ai là tác giả mà bài hay thế hoặc ngược lại. Tuy nhiên, có nhiều người thương hiệu chỉ có cái tên là đủ. 

Tôi vào nghĩa trang Mai Dịch rất ấn tượng với một ngôi mộ chỉ ghi đúng một dòng “Cụ Hoàng Đạo Thuý”.  Nghe đồn người nằm trong mộ chỉ muốn có 3 chữ ghi tên mình thôi, còn chữ “Cụ” vì giời cho tuổi tác cụ thọ quá, nên người sống không ai dám bớt. 

Kể từ khi tôi đi làm bắt đầu từ tấm bằng cử nhân (1969) đến nay chẳng thấy có khó khăn chỉ vì mình không có học hàm học vị, trừ con đường làm công tác quản lý ở một cơ quan nghiên cứu (Viện Sử học), nhưng tôi thấy vì không có học hàm học vị nên con đường quan chức nhà nước của mình ngắn ngủi là phải lẽ thôi, không thắc mắc. Còn trong các tổ chức nghề nghiệp thì do anh em bầu, ưng thì mình làm, không ưng thì mình làm... việc khác”.

Đề cập tới việc gần đây có thông tin quan chức khai man bằng cấp rồi có người không đi thi toán quốc tế cũng tự nhận mình đã đi thi, ông Quốc đánh giá: “Tôi không bình luận cụ thể một ai, trước khi có sự phán xét của pháp luật. Nhưng nếu ai đó mắc phải điều ấy thì thật đáng tiếc trước khi đáng trách. Vì có người có tài thật (năng lực) nhưng lại có tật (thích hình thức). Tôi có cậu trợ lý, quyết mua bằng được cái bằng cử nhân chỉ vì người nhà bên vợ tỏ ý khinh mình không có bằng cấp, thua vợ đã là cử nhân. 

Cậu ấy mua theo đúng nghĩa đen, nhưng thực ra tôi và ai biết cũng nhận rằng cậu ấy sáng dạ, thông minh và tử tế hơn cả một số người có bằng cấp. Nếu trách người sử dụng bằng giả một thì phải trách gấp nhiều lần cái người (cấp trên) chỉ đánh giá, chọn lựa cán bộ qua cái bằng mà không quan tâm đến năng lực thật sự”.

Nhiều người khi đã làm lãnh đạo thì mới bắt đầu đi học để có bằng Thạc sĩ, Tiến sĩ… thực chất cái bằng đó chẳng mấy có ích với công việc họ đang làm. Bình luận gì về căn bệnh sính hình thức này, nhà sử học Dương Trung Quốc nói: “Thực ra làm lãnh đạo mà vẫn nghĩ đến chuyện đi học thêm, lấy thêm bằng cấp là quý chứ. Vấn đề là cái học ấy có giúp gì cho công việc của mình một cách thiết thực và có hiệu quả hay không? Và cũng phải xem chính sách của nhà nước, cơ quan đôi khi buộc họ phải có bằng cấp (chứ không phải là năng lực tương đương với bằng cấp ấy). 

Cái thời lấy bằng cấp để loè cấp dưới đã bớt dần, nhưng lấy bằng cấp để “loè” cấp trên, đôi khi là hợp thức hoá cho cái quyết định của cấp trên theo nguyên tắc “đôi bên cùng có lợi” mới là đáng nói”.

Nếu để ý sẽ thấy ở các cơ quan nhà nước, bằng cấp vẫn là một thước đo quan trọng, đại đa số khi đã làm lãnh đạo hoặc chuẩn bị được đề bạt đều cố học lấy cái bằng cao hơn, cho dù nhiều người học xong trình độ vẫn thế… Nhiều ý kiến cho rằng “cơ chế của chúng ta gây ra điều đó”, có đúng không? Ông Dương Trung Quốc trả lời: “Vấn đề là chất lượng của bằng cấp chứ không phải tự thân bằng cấp. Bằng cấp đặt ra là cần thiết để chuẩn hóa, cũng là so sánh trình độ, nhất là trong khoa học là vô cùng cần thiết. Nhưng chỉ không nên tuyết đối hoá nó khiến cho mọi người đều coi đó là con đường duy nhất, sống chết cũng phải làm.

Vấn đề, theo tôi là nó tuỳ thuộc vào mỗi lĩnh vực đều khác nhau. Ví như trong môi trường giáo dục thì việc có học hàm học vị để phân minh trên dưới, ai dạy ai là cần thiết. Nhưng lấy bằng cấp là thước đo năng lực quản lý là tương đối (chỉ trừ bằng cấp liên quan đến lĩnh vực trực tiếp của khoa học quản lý). Chúng ta đã nói đến nhiều trường hợp lãng phí khi đề bạt làm thui chột các nhà khoa học giỏi để rồi làm nẩy nòi những nhà quản lý kém, lãng phí mọi bề. Nói rằng “do cơ chế” gây ra là đúng”.  

Khi được hỏi về công tác quản lý cán bộ của chúng ta đang gặp phải vấn đề gì, ông Quốc cho rằng: “Thực ra chúng ta đang nói chủ yếu đến “môi trường nhà nước”, tuyển công chức mà thôi. Bạn xem các doanh nghiệp nước ngoài, các tổ chức quốc tế và cả một số doanh nghiệp tư nhân họ đâu tuyệt đối hoá bằng cấp, họ có những cách đánh giá khác, họ có hệ thống giá trị riêng. Từng bước phải chuyển sửa hệ thống giá trị này trong khu vực nhà nước thì sẽ từng bước khắc phục được”.

Giả sử người ta định đề bạt ông vào một vị trí lãnh đạo nào đó, nhưng vì ông không có bằng cấp cao nên bị gạt ra thì ông nghĩ sao? Ông có tìm cách lấy bằng cấp cao để xem đó như tấm “giấy thông hành” như những người khác không? Về vấn đề này, ông Quốc chia sẻ: “Điều này tôi đã từng trải nghiệm. Bước vào đổi mới, tôi (cán bộ không học hàm, học vị lạị không đảng viên) được anh em bầu làm Phó Viện trưởng. Tôi nhận lời chỉ vì muốn giúp việc cho một nhà khoa học thực sự đổi mới (GS Nguyễn Hồng Phong) được bầu làm Viện trưởng. Hết nhiệm kỳ, cơ quan cấp trên Viện chúng tôi đưa ra quy chế muốn làm lãnh đạo cơ quan khoa học phải có học hàm, học vị. 

Mặc dù ở nhiều đơn vị khác việc chuyển đổi này chấp nhận một giai đoạn quá độ, nhưng ở chỗ tôi vị Viện trưởng mới thay thế người tiền nhiệm đã thôi vì tuổi tác và nguyện vọng, lại đòi hỏi thực thi quy định của cấp trên ngay tắp lự bằng một nghị quyết của chi bộ.

Thế là tôi cũng xin thôi luôn với lý do là Viện trưởng mới chưa hỏi xem tôi có ý định làm người giúp việc cho mình hay không.  Nói chung là mọi cái nhẹ nhàng vì nó có cái lý của sự việc, chỉ hơi thiếu cái tình một chút thôi. Từ đó, tôi thôi hoạt động ở Viện và tập trung vào việc ở Hội giữ chức Tổng thư ký đến nay đã... ngót phần tư thế kỷ và luôn mong được hoàn thành nhiệm vụ càng sớm càng tốt. Bài học của tôi là không làm việc này ta làm việc khác. Phải coi đó là một cơ hội để mình thử sức mình. Làm việc gì cũng phải tốt”. 

Nói về việc đề bạt các chức quan ở những triều đại trong lịch sử Việt Nam, nhà sử học Dương Trung Quốc cho biết: Xưa người ta hay nói đến “quan trường”, thi cử (đương nhiên được xác nhận bằng các danh vị tương đương) có mục tiêu quan trọng hàng đầu đối với nhà nước, như cách nói bây giờ là cung cấp nguồn nhân lực. Đỗ cao thì có địa vị cao là lẽ thường tình, nhưng không tuyệt đối, vẫn có những nguồn khác do sự tiến cử của những người có quyền lực hay uy tín. 

Chiêu hiền đãi sĩ hay tiến cử nhân tài là một cách làm của người xưa bên cạnh các kỳ thi. Và ở đây tuỳ thuộc vào người lãnh đạo: minh quân hay hôn quân, vào thời đại: thịnh hay suy. Chu Văn An đâu có bằng cấp mà đứng đầu Quốc Tử Giám vẫn được người đương thời và đời sau trọng vọng như một ông thầy của các ông thầy. Nói về việc dùng người của người xưa có nhiều điều người nay cần học, nhưng tôi xin nhắc lại, tất cả còn phụ thuộc vào thế nước lúc thịnh hay suy kẻo nói ra chỉ để nói mà thôi.

Xem Thêm

Tạo thuận lợi hơn cho công tác tổ chức hội nghị, hội thảo quốc tế
Dự thảo Quyết định điều chỉnh, sửa đổi Quyết định 06/2020/QĐ-TTg ngày 21/02/2020 của Thủ tướng Chính phủ về tổ chức, quản lý hội nghị, hội thảo quốc tế tại Việt Nam nhằm giải quyết những vướng mắc trong quy định hiện hành, tăng cường phân cấp và đơn giản hóa thủ tục hành chính.
Để trí thức khoa học tham gia sâu hơn vào công tác Mặt trận
Hội thảo khoa học tại Hà Nội ngày 6/11/2025 đánh giá thực trạng sự tham gia, phối hợp của Liên hiệp Hội Việt Nam trong các hoạt động chung của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam giai đoạn 2015-2025. Các chuyên gia thẳng thắn chỉ ra những thành tựu, hạn chế và đề xuất giải pháp cho giai đoạn tới.
Còn nhiều rào cản trong thực thi bộ tiêu chuẩn ESG
Hầu hết các doanh nghiệp vừa và nhỏ (DNVVN) nói chung và DNVVN nói riêng trên địa bàn Thành phố Hà Nội gặp nhiều rào cản và thách thức trong thực thi tiêu chuẩn môi trường, xã hội và quản trị (ESG).
Đắk Lắk: Góp ý kiến văn kiện Đại hội lần thứ XIII của Đảng
Ngày 13/6, Liên hiệp hội tỉnh đã tổ chức góp ý kiến đối với dự thảo kế hoạch tổ chức hội nghị lấy ý kiến văn kiện Đại hội lần thứ XIII của Đảng và dự thảo Báo cáo chính trị trình Đại hội đại biểu Đảng bộ tỉnh lần thứ XVII, nhiệm kỳ 2025 – 2030.
Hà Giang: Góp ý dự thảo sửa đổi Luật Chất lượng sản phẩm
Ngày 13/6, Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật (Liên hiệp hội) tỉnh đã tổ chức hội thảo góp ý dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Chất lượng sản phẩm, hàng hoá (CLSPHH). Tham dự hội thảo có lãnh đạo đại diện các Sở, ban ngành của tỉnh, các hội thành viên Liên hiệp hộivà các chuyên gia TVPB.
Đắk Lắk: Hội nghị phản biện Dự thảo Nghị quyết về bảo đảm thực hiện dân chủ cơ sở
Sáng ngày 27/5/2025, tại trụ sở Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật tỉnh Đắk Lắk (Liên hiệp hội) đã diễn ra Hội nghị phản biện và góp ý đối với Dự thảo Nghị quyết của Hội đồng nhân dân (HĐND) tỉnh Đắk Lắk về việc quyết định các biện pháp bảo đảm thực hiện dân chủ ở cơ sở trên địa bàn tỉnh.
Phú Thọ: Lấy ý kiến về Dự thảo Nghị quyết sửa đổi, bổ sung một số điều của Hiến pháp năm 2013
Sáng ngày 20/5/2025, Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật tỉnh Phú Thọ (Liên hiệp hội) tổ chức hội thảo lấy ý kiến của đội ngũ trí thức, chuyên gia, nhà khoa học về dự thảo Nghị quyết sửa đổi, bổ sung một số điều của Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 2013.

Tin mới

Bí thư Châu Văn Minh dâng hương tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ và tặng quà gia đình chính sách tại Quảng Trị
Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026), ngày 13/7, GS.VS Châu Văn Minh, Bí thư Đảng ủy Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam đã dẫn đầu Đoàn công tác đến dâng hương tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ tại tỉnh Quảng trị và thăm hỏi, tặng quà các gia đình chính sách, người có công với cách mạng có hoàn cảnh khó khăn trên địa bàn.
Tạp chí Việt Nam Hội nhập đạt chuẩn Tạp chí khoa học năm 2026
Vừa qua, Bộ Khoa học và Công nghệ đã ban hành Quyết định số 2244/QĐ-BKHCN và Quyết định 2823/QĐ-BKHCN để công bố danh mục tạp chí đạt tiêu chuẩn khoa học Việt Nam năm 2026. Sự kiện này đánh dấu một bước tiến quan trọng trong quá trình chuẩn hóa hệ thống xuất bản học thuật nước nhà, đáp ứng yêu cầu ngày càng cao về chất lượng nghiên cứu, phản biện và các chuẩn mực công bố khoa học hiện đại.
Viện Chính sách, Pháp luật và Quản lý khẳng định vị thế là một tổ chức khoa học uy tín
Trong bối cảnh đất nước đang đẩy mạnh xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, hoàn thiện thể chế phát triển và thúc đẩy đổi mới sáng tạo, hoạt động nghiên cứu khoa học về chính sách, pháp luật và khoa học quản lý ngày càng giữ vai trò quan trọng trong việc cung cấp luận cứ khoa học phục vụ quá trình hoạch định chủ trương, chính sách, cũng như hoàn thiện hệ thống pháp luật.
Đắk Lắk: Mở ra không gian phát triển, nhiều tiềm năng cho đội ngũ trí thức khoa học
Việc hợp nhất tỉnh Đắk Lắk và Phú Yên đã mở ra không gian phát triển mới với nhiều tiềm năng về kinh tế, khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo. Trong bối cảnh khoa học, công nghệ và chuyển đổi số trở thành động lực quan trọng của tăng trưởng, phát huy vai trò đội ngũ trí thức KH&CN là yêu cầu cấp thiết, tạo nền tảng cho sự phát triển nhanh, bền vững của tỉnh Đắk Lắk.
Nghị quyết 57/NQ-TW: Đột phá là đời sống của người dân được cải thiện rõ rệt hơn
Mọi hệ thống số, cơ sở dữ liệu và nền tảng số phải được thiết kế theo yêu cầu an toàn, an ninh ngay từ đầu; coi đào tạo kỹ năng số, năng lực đổi mới sáng tạo và ứng dụng AI là nhiệm vụ lâu dài. Khi những điều đó được thực hiện đồng bộ, Nghị quyết 57/NQ-TW sẽ tạo nền tảng quan trọng để Việt Nam bứt phá.
Thanh Hoá: Hội nghị sơ kết 6 tháng đầu năm 2026
Ngày 10/7, Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật tỉnh Thanh Hóa (Liên hiệp hội) tổ chức Hội nghị Ban Chấp hành mở rộng lần thứ VII, khoá VII, nhiệm kỳ 2024 - 2029; sơ kết 6 tháng đầu năm, triển khai nhiệm vụ trọng tâm 6 tháng cuối năm 2026.
Lâm Đồng: Kết nối sức mạnh - Khơi thông nguồn lực phát triển năng lượng tái tạo
Chiều ngày 09/7, tại Đà Lạt, Hiệp hội Điện gió và Mặt trời tỉnh Lâm Đồng (Hội thành viên Liên hiệp Hội) tổ chức Hội nghị thường niên năm 2026 nhằm đánh giá kết quả hoạt động năm 2025 và 6 tháng đầu năm 2026, đồng thời đề ra phương hướng, nhiệm vụ trọng tâm cho 6 tháng cuối năm.
Liên hiệp Hội tỉnh Hà Tĩnh và Quảng Trị tăng cường trao đổi kinh nghiệm
Chiều ngày 09/7, Đoàn công tác Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật (LHH) tỉnh Quảng Trị do Tiến sĩ Trần Văn Tuân – Chủ tịch Liên hiệp Hội làm Trưởng đoàn đã có buổi thăm, làm việc và trao đổi kinh nghiệm tại LHH tỉnh Hà Tĩnh. Tiếp và làm việc với đoàn có Tiến sĩ Bùi Khắc Bằng – Chủ tịch LHH tỉnh Hà Tĩnh cùng đại diện các ban chuyên môn.
Đắk Lắk: Liên hiệp hội sơ kết công tác 6 tháng đầu năm
Chiều ngày 09/7, Liên hiệp hội tỉnh Đắk Lắk đã tổ chức Hội nghị Ban Chấp hành (mở rộng) nhằm sơ kết công tác 6 tháng đầu năm và triển khai phương hướng, nhiệm vụ 6 tháng cuối năm 2026; đồng thời cho ý kiến đối với các nội dung chuẩn bị Đại hội Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật tỉnh lần thứ I, nhiệm kỳ 2026 - 2031.