Nhân cách và tư cách văn hoá sẽ giúp chúng ta được nể trọng
Như các bạn thấy đấy, nhiều nước đã gia nhập WTO nhưng có thấy ai bị ảnh hưởng nhiều về văn hoá đâu. Vấn đề là phải chủ động về mặt văn hoá trong giao lưu hội nhập. Chúng ta phải đưa ra được những nguyên tắc khả thi cho việc gia nhập WTO mà vẫn giữ gìn được bản sắc văn hoá. Đó là sự giàu có thêm lên chứ không phải làm nghèo nàn đi. Hãy xem đây là cơ hội để trao đổi và học hỏi thêm các nền văn hoá thế giới.
Sống ở châu Âu nhiều năm, tôi thấy người nước ngoài rất muốn tìm hiểu về văn hoá dân tộc Việt Nam . Đặc biệt, giới trẻ khi nào cũng cởi mở và sẵn sàng tiếp nhận chứ không lãnh đạm với văn hoá quốc tế, trong đó phương Đông là điểm mà họ đang hướng đến.
Người dân Đức hiện nay rất quan tâm đến Việt Nam , vì vậy văn hoá dân tộc Việt nam là một mảng quan trọng để giới thiệu.
Bằng chứng là số lượng khách du lịch Đức đến Việt nam ngày càng đông. Trong thời chiến tại Việt Nam, thế hệ người Đức trước kia đã tham gia ủng hộ Việt Nam, còn nay, trong thời bình, họ muốn tìm hiểu về văn hoá, nếp sống của con người Việt Nam.
Nếu những người Việt Nam ở nước ngoài hoạt động mạnh hơn về mặt này thì rõ ràng đây là cuộc đối thoại rất lý thú giữa hai nền văn hoá Đông - Tây.
Tôi có cảm giác giới trẻ Việt Nam hôm nay đang sống hối hả chạy về phía trước. Đó chính là nỗi lo âu của tôi. Người Việt Nam rất thông minh, rất năng động nhưng lại rất dễ thích nghi, hoà đồng. Chính sự dễ thích nghi này lại là bước cản cho sự phát huy bản lĩnh của chính con người mình.
Có người hỏi tôi văn hoá Việt Nam có phải là cái phanh trong giao lưu hội nhập? Theo tôi nghĩ thì nó không phải là cái phanh. Nó như là một lực đẩy, một pít-tông, một bàn đạp...
Nếu không có văn hoá của mình thì làm sao mình nhận diện mình trên thế giới. Mình phải nhận diện được văn hoá của mình thì mới đóng góp được vào nền văn hoá thế giới. Chính nhân cách và tư cách văn hoá sẽ giúp chúng ta được nể trọng trong hành trình đến với thế giới.
Bởi đơn giản cái gì mình cũng đồng hoá với người khác thì mình không có cái tự lập, tự chủ, tự khẳng định, thì làm sao có thể đứng vững được khi đối diện với người khác. Thành thử văn hoá không phải là cái phanh, cũng không phải là rào cản. Ngược lại, cần phải biết sử dụng văn hoá của mình thành một nguồn suối năng động. Hãy vận dụng tất cả sự năng động của văn hoá để tiếp cận với văn hoá bên ngoài.
Nếu nói văn hoá lai căng là một cái gì tiêu cực thì bản lĩnh văn hoá dân tộc không phải là rào cản mà là một khả năng lựa chọn.
Có thể trong những trường hợp đặc biệt thì nó là rào cản nhưng đó là rào cản có lợi chứ không phải là rào cản tai hại, nhất là với thanh, thiếu niên.
Giới trẻ Việt Nam cần trau dồi đạo đức, giữ vững nền tảng tư tưởng, phong tục tập quán của mình.
Giới trẻ cũng phải chuẩn bị một vốn kiến thức nhất định, đồng thời chuẩn bị một ý thức cởi mở nhưng không phải chấp nhận tất cả những gì mà người khác đem tới. Luôn luôn bảo đảm món hàng bạn nhận và trao phải có chất lượng. Và mình phải có trí tuệ để đánh giá đúng chất lượng, phẩm chất món hàng mình nhận và trao về tinh thần cũng như vật chất.
Giới trẻ cũng cần có cơ hội học hỏi nhiều hơn. Những chương trình giáo dục - đào tạo nên có sự đổi mới trong phương pháp cũng như nội dung giảng dạy. Điều đó rất quan trọng vì vấn đề giáo dục luôn phải được đặt lên hàng đầu.
Khi tôi sống ở nước ngoài, tôi hãnh diện vì đưa được nét đẹp văn hoá Việt Nam ra thế giới. Tôi cho đó là sự đóng góp vào văn hoá chung của mỗi nước. Hội nhập với thế giới để làm giàu nhưng không đánh mất mình. Phải giữ được nét đẹp riêng của mình. Thí dụ như áo dài Việt Nam . Nhiều khi vì sự tiện lợi mà mạc nhanh áo này áo kia, nhưng người phụ nữ nên có ít nhất một chiếc áo dài trong tủ quần áo của mình. Áo dài là sự nhấn mạnh vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam .
Mình phải nghĩ áo dài là cái đẹp của người Việt Nam chứ không phải vì người nước ngoài khen ngợi nhiều mà mình mặc áo dài.
Nguồn: Văn hiến Việt Nam








