Cầu Giấy và tháng năm
Từ đường La Thành đi về phía Tây ta sẽ gặp một cây cầu bắc qua sông Tô, đó là Cầu Giấy. Nhiều người đã nghe hoặc từng đến đây, nhưng với tầm vóc hiện tại của cây cầu so với những giá trị văn hoá lịch sử của nó thực chưa tương xứng. Bởi, quá khứ, Cầu Giấy đã có những mốc son oai hùng. Những bậc cao niên ở Hà Nội và những người yêu quý lịch sử dân tộc không thể không biết tới hai chiến công chống Pháp của đội quân Cờ Đen do Lưu Vĩnh Phúc cầm đầu vào cuối thế kỷ XIX.
Năm 1873 thực dân Pháp đưa quân đánh Cầu Giấy, liền bị quân ta do Tôn Thất Thuyết và Lưu Vĩnh Phúc chỉ huy đặt đại bác ở ngã tư cầu bắn cho toán quân Pháp chạy tan tác, giết chết tổng chỉ huy quân Pháp ở Bắc Kỳ là Francis Garnier và tên Ban, sĩ quan thủ thành Hà Nội (ngày 21/12). Mười năm sau, quân Pháp lại chiếm thành Hà Nội lần thứ hai, lúc này, làng Dịch Vọng và làng Giấy là nơi đóng quân của Tổng đốc Hoàng Kế Viêm và tướng cờ đen Lưu Vĩnh Phúc. Ngày 19/5/1883 tại đây đã diễn ra trận phục kích nổi tiếng của quân ta trong hai giờ đồng hồ (từ 5 giờ đến 7 giờ), tiêu diệt tổng chỉ huy quân đội viễn chinh Pháp ở Bắc Kỳ là Henri Rivière.
Tư liệu viết về Cầu Giấy xưa kia còn lại rất ít và không cụ thể. Cầu Giấy xưa có tên gọi là cầu Tây Dương. Trong Việt điện u linhcủa Lý Tế Xuyên đời Trần cho biết thời vua Lý Nhân Tông (1072-1127), có nhà sư Từ Đạo Hạnh đi học đạo ở núi Thạch Thất trở về giết Đại Diên trả thù cho cha. Ông ra cầu Yên Quyết ném cây tích trượng xuống sông Tô, gậy dựng đứng lên chạy ngược dòng đến cầu Tây Dương thì dùng lại. Việt sử lược,cuốn sử cổ nhất của nước ta còn ghi lại sự kiện tháng 5 năm Ất Hợi (1215) vua Lý Huệ Tông rời điện Thái Hoà trong kinh thành chạy ra nhà viên quan nội ký ban Đỗ An ở cầu Tây Dương. Sách Đại Việt sử ký toàn thưcó ghi ngày 22/9 Bính Ngọ (1426) các tướng của Lê Lợi đem một vạn quân đến cầu Tây Dương để bao vây quân Minh ở Đông Quan (tức Kinh thành Thăng Long). Như vậy, diện mạo của cây cầu thật khó xác định, sách Đại Nam nhất thống chícũng chỉ ghi Cầu Giấy dài ba trượng, trên cầu có nhà lợp ngói, ở huyện Từ Liêm… Hiện nay tài liệu còn ghi chép cụ thể nhất về Cầu Giấy là bản dập tấm bia “Trùng tu Tô giang kiều bi ký” của tiến sĩ Bùi Văn Trinh. Bia dựng năm Lê Vĩnh Trị thứ 4 (1679), hiện lưu trong kho tư liệu của Viện thông tin khoa học xã hội. Văn bia miêu tả vị trí cầu Tây Dương như sau: “… làng thượng Yên Quyết (tên nôm là làng Giấy nay thuộc xã Yên Hoà, huyện Từ Liêm) thắng cảnh có cầu danh tiếng ở sông Tô. Phía đông cầu thì tiếp cận kinh thành van vật tụ hội thuyền xem vui vầy. Phía tây cầu thì xa xa là núi Tản Viên hình dạng lạ kỳ, anh linh hiển ứng. Sông Nhị vòng phía Bắc một dòng nước đi về. Miếu thần ở phía tây-nam, người trong hạt được phồn thịnh. Bên cầu khách chén tạc chén thù. Trên đường người qua kẻ lại tấp nập. Thật là nơi ngoại ô lớn thông suốt bốn phương năm ngảtrên đường thiên lý”. Cầu có 15 gian trụ vững giữa dòng đi trên ván như giẫm nơi đất bằng. Cầu làm theo kiểu truyền thống có mái, giữa là đường lớn đi lại, hai bên thành cầu có chỗ cho khách ngồi uống rượu và hóng mát (dẫn theo Đỗ Thỉnh, Di tích văn vật ven Thăng Long, NXB Văn hoá, 1995). Xuất xứ của tên “Cầu Giấy” cũng vẫn còn nhiều ý kiến giải thích khác nhau, song chủ yếu tập trung vào hai ý kiến. Một ý kiến cho rằng chiếc cầu bắc qua sông Tô thuộc địa phận làng Giấy tức làng thượng Yên Quyết (sau đổi là An Hoà). Một thuyết khác cho rằng, xưa ở cạnh cầu trên sông Tô có một cái cầu (gọi là quán) lợp lá là nơi nhân dân địa phương mang giấy đến bán cho khách hàng ở các tỉnh mua trong các ngày phiên chợ nên nhân dân gọi là cầu Hàng Giấy. Cũng vì thế nhièu nơi gọi làng An Hoà là làng Cầu Giấy (theo Đỗ Thỉnh, sđd). Cầu Giấy cùng sông Tô vẫn còn đến ngày hôm nay, theo cùng dòng chảy của nền kinh tế mới. Tiếc rằng, trong tâm trí mỗi người, nó chỉ tồn tại như một tuyến giao thông. Bụi thời gian đã phủ đi những giá trị văn hoá, lòng người lại lãng quên những dấu ấn lịch sử của cây cầu. Tiến tới kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, chúng ta không chỉ dựng lại không khí hào hùng những tháng năm xưa, quan trọng hơn chúng ta phải tìm lại những giá trị văn hoá mà thời gian đã lấy đi, đánh thức nó dậy trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Và giá như, Cầu Giấy có một tấm bia ghi, lưu những quá khứ của mình, cho hôm nay, cho mai sau! Nguồn: Xưa & Nay, số 247, 11/2005
|

Năm 1873 thực dân Pháp đưa quân đánh Cầu Giấy, liền bị quân ta do Tôn Thất Thuyết và Lưu Vĩnh Phúc chỉ huy đặt đại bác ở ngã tư cầu bắn cho toán quân Pháp chạy tan tác, giết chết tổng chỉ huy quân Pháp ở Bắc Kỳ là Francis Garnier và tên Ban, sĩ quan thủ thành Hà Nội (ngày 21/12). Mười năm sau, quân Pháp lại chiếm thành Hà Nội lần thứ hai, lúc này, làng Dịch Vọng và làng Giấy là nơi đóng quân của Tổng đốc Hoàng Kế Viêm và tướng cờ đen Lưu Vĩnh Phúc. Ngày 19/5/1883 tại đây đã diễn ra trận phục kích nổi tiếng của quân ta trong hai giờ đồng hồ (từ 5 giờ đến 7 giờ), tiêu diệt tổng chỉ huy quân đội viễn chinh Pháp ở Bắc Kỳ là Henri Rivière.
Tư liệu viết về Cầu Giấy xưa kia còn lại rất ít và không cụ thể. Cầu Giấy xưa có tên gọi là cầu Tây Dương. Trong Việt điện u linhcủa Lý Tế Xuyên đời Trần cho biết thời vua Lý Nhân Tông (1072-1127), có nhà sư Từ Đạo Hạnh đi học đạo ở núi Thạch Thất trở về giết Đại Diên trả thù cho cha. Ông ra cầu Yên Quyết ném cây tích trượng xuống sông Tô, gậy dựng đứng lên chạy ngược dòng đến cầu Tây Dương thì dùng lại. Việt sử lược,cuốn sử cổ nhất của nước ta còn ghi lại sự kiện tháng 5 năm Ất Hợi (1215) vua Lý Huệ Tông rời điện Thái Hoà trong kinh thành chạy ra nhà viên quan nội ký ban Đỗ An ở cầu Tây Dương. Sách Đại Việt sử ký toàn thưcó ghi ngày 22/9 Bính Ngọ (1426) các tướng của Lê Lợi đem một vạn quân đến cầu Tây Dương để bao vây quân Minh ở Đông Quan (tức Kinh thành Thăng Long). Như vậy, diện mạo của cây cầu thật khó xác định, sách Đại Nam nhất thống chícũng chỉ ghi Cầu Giấy dài ba trượng, trên cầu có nhà lợp ngói, ở huyện Từ Liêm… 






