Các ARN kháng virut cũng có ở động vật có vú
Kỳ lạ là tại sao một hệ thống ARN chống virut có hiệu quả ở thực vật và côn trùng lại không được bảo toàn ở động vật có xương sống? Vấn đề này vẫn còn bỏ ngỏ cho tới khi người ta phát hiện ra cơ chế này ở thực vật cách đây 6 năm, sau đó ở côn trùng.Tác nhân chính ở đây là những ARN rất nhỏ, gọi là " siARN ", có trình tự bổ sung cho trình tự của ARN virut.
Khi hai loại ARN này gặp nhau trong cơ thể, chúng gắn với nhau theo cách kết đôi. Điều đó tạo thành một tín lệnh cho một loại enzim cắt hoạt động. Kết quả là ARN virut bị băm nhỏ.
Hệ này tham gia chống lại sự tấn công của virut từ bên ngoài ít nhiều thành công, ngay cả khi virut đã phát triển các cơ chế phản vệ. Nó cũng tham gia ngăn chặn sự hoạt hóa của các virut đã thoái hoá < retrovirut > nhập vào hệ gen của vật chủ. Vậy mà retrovirut cũng có trong hệ gen của tế bào động vật có vú, chẳng hạn những tế bào bị nhiễm virut bệnh AIDS. Liệu cơ chế giao thoa có hoạt động khi retrovirus có mặt không? Theo Olivier Voinnet, người khởi xướng công trình này ở Viện Sinh học Phân tử Thực vật ở Strasbourg, giả thuyết nói trên là có thể chấp nhận được.
Vậy vi ARN có thể ảnh hưởng đến sự tiến hóa của virut không? Chẳng hạn giả sử một virut có khả năng đột biến mạnh phải đương đầu với một số vi ARN trong tế bào bị nhiễm. Có thể quá ít để ngăn chặn được hoàn toàn sự tăng sinh của virut… nhưng có lẽ đủ để khiến nó đột biến! Trong trường hợp này, sự có mặt vi ARN có thể tạo thuận lợi cho sự xuất hiện các virut mới.
Theo La Recherche, số 387, 6/ 2005, tr. 14








